Chương 2: Hung thủ Chu Chiêu (2)

Nàng ta loạng choạng, vừa lăn vừa bò lao về phía cửa phòng; còn chưa kịp giơ tay lên, đã lấy cả thân mình húc bật cánh cửa, rồi ngã dúi dụi vào trong, cả người đập mạnh lên bậc cửa

Cơn gió lùa vào khi cửa bị tông mở đã thổi phụt tắt ngọn đèn dầu trong phòng. A hoàn run rẩy dùng một tay bịt chặt miệng mình, tay kia thì run bần bật giơ chiếc đèn l*иg bằng lụa lên.

Quái vật dữ tợn chẳng biết biến mất tự khi nào; chỉ còn lại một nữ tử mặc khúc cư bị treo ngược trên xà nhà.

Nàng nhắm nghiền hai mắt, an tĩnh như đang say ngủ, thế nhưng gương mặt trắng trẻo vì bị cắn xé mà trở nên nát bét, máu thịt lẫn lộn, dấu răng hằn sâu rõ rệt. Vô số dải lụa sa mỏng mảnh, gần như trong suốt vươn ra từ sau lưng nàng, khiến cả người nàng trông chẳng khác nào con mồi bị trói chặt trong lưới nhện.

Nữ tử đã tắt thở.

Dưới thi thể nàng vương vãi những tấm thẻ gỗ đen; trên đó khắc dày đặc những cái tên đỏ như máu...

"Cô nương! Cô nương bị quỷ cắn chết rồi!"

Cảnh tượng này thực sự quá đỗi kinh hoàng khiến a hoàn gào to, tay run đến nỗi đánh rơi cả chiếc đèn l*иg xuống đất.

"Cô nương nhà cô không phải bị quỷ cắn chết, mà là bị người ta sát hại. Phu xe còn ngây ra đó làm gì, mau đi tìm Bắc quân đang đi tuần tới đây, đã xảy ra án mạng rồi."

A hoàn giật bắn mình, vội quay phắt lại nhìn ra phía cửa.

Chẳng biết từ lúc nào, sau lưng nàng ta đã có thêm một người.

Đó là một thiếu nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, mặc một bộ khúc cư màu đen huyền, sau lưng khoác một cái tay nải dài màu lam. Gió đêm lùa qua sảnh, làm tung bay hai dải lụa buộc tóc sau gáy nàng: một dải nền trắng thêu chữ đen "Thiên Lý Sáng Tỏ", một dải nền đen viết chữ trắng "Trăm Điều Không Kị".

Gã phu xe Đàm ca như tìm được chỗ dựa tinh thần, bừng tỉnh khỏi cơn sững sờ, vội vã co giò chạy thẳng ra ngoài.

“Trâm cài tóc và chuỗi ngọc bên hông vẫn còn nguyên. Vậy nên có thể thấy hung thủ không nhằm vào của cải, mà chỉ muốn gϊếŧ người.”

“Trên bàn có hai chén trà. Một tiểu thư nhà quyền quý lại hẹn gặp khách trong hẻm hoang lúc đêm khuya, xem ra cô nương nhà cô có không ít bí mật.”

“Trên người nạn nhân có hai vết đâm rõ rệt: một ở ngực, một ở bên trái cổ. Vết nào mới là chí mạng thì còn phải để người khám nghiệm tử thi xem xét kỹ mới biết được.”

Vừa nói, cô gái trẻ vừa giơ cao chiếc đèn l*иg, ghé sát về phía bàn tay phải của thi thể.

Bàn tay ấy bị một dải lụa mỏng gần như trong suốt kéo căng, tạo thành một đường vòng cung kỳ dị. Trong lòng bàn tay đang nắm chặt, có thể lờ mờ thấy một vật gì đó màu đen.

Cô gái lại đưa đèn sát hơn nữa, soi rõ những tấm thẻ gỗ màu đen đang rơi vãi trên nền đất.

Mấy tấm thẻ này to cỡ nửa ngón tay, liếc qua đã thấy không ít cái tên quen thuộc: Sở vương Lưu Hoảng, Trương Khởi phủ An Dương hầu... hầu như đều là con cháu quyền quý có máu mặt ở Trường An.