Chương 1: Hung thủ Chu Chiêu (1)

Tại phường Phổ Ninh của thành Trường An có một con hẻm Ô Kim bị bỏ hoang; chính giữa hẻm, chẳng biết từ bao giờ đã mọc lên một gốc hòe cổ thụ.

Bốn năm về trước, đúng ngày rằm tháng sáu, trời giáng một tia sét tím đánh thẳng vào tán cây. Từ đó, nửa phía tây vẫn xanh tốt um tùm như chiếc lọng che, còn nửa phía đông thì như bị đao chém, trơ trụi tựa vách đá cheo leo. Cảnh tượng này giống hệt như trời đất phân định âm dương, trở thành một cảnh lạ trong kinh thành.

Mưa hè vừa dứt hạt.

Dưới gốc hòe cổ thụ, hôm nay hiếm hoi thay lại xuất hiện một chiếc xe ngựa. Từ trên xe bước xuống một thiếu nữ dáng người mảnh khảnh, chừng mười bảy mười tám tuổi. Nàng ta có đôi môi mỏng, tay xách một chiếc đèn l*иg bằng lụa. Nhìn cách ăn mặc, hẳn là một a hoàn có vai vế của nhà quyền quý.

"Quỷ mộng vô hình trẻ con khóc, chư thần thú tướng thỉnh Bá Kỳ; cánh che trời, mỏ phá đất, gương sáng treo cao trừ dịch ly..."

Nghe tiếng ngâm nga thoắt có thoắt không vẳng lại trong không khí, a hoàn kia liếc mắt về phía dinh thự nằm sâu trong hẻm, không kìm được mà chau mày.

Cổng lớn của dinh thự đã loang lổ mục nát, đến cả tấm biển đề "Biệt Viện Sơn Minh" treo trên cổng cũng bị quạ đen đến làm tổ.

Do đã bị bỏ hoang từ lâu nên trong hẻm không một ánh đèn, nhìn vào chỉ thấy một màu đen kịt, sâu hoắm như không thấy đáy.

"Đàm ca, huynh cùng ta đi vào mời cô nương ra đi! Cái Biệt Viện Sơn Minh ở bên cạnh này, bốn năm trước đã có không ít người chết thảm. Chỗ này vừa xui xẻo vừa âm u rợn người, lòng ta cứ thấp thỏm không yên."

Người phu xe được gọi là Đàm ca chần chừ nhìn cánh cổng sân khép chặt, lo lắng đáp: "Chưa được cô nương truyền gọi mà cứ thế xông vào, e là cả hai ta sẽ bị phạt mất."

"Chỉ một khắc nữa là cổng phường sẽ khóa. Lỡ vi phạm lệnh giới nghiêm, bị Bắc quân tuần đêm bắt gặp thì đâu chỉ bị phạt, mà còn là chuyện tày trời!"

Vừa nói, a hoàn vừa sốt ruột bước tới đẩy cửa.

Cánh cửa không hề cài then, chỉ khẽ đẩy là đã mở ra. A hoàn hắng giọng một tiếng rồi khẽ gọi: "Cô nương, đã đến giờ..."

Lời còn chưa dứt, đôi mắt nàng ta bỗng trừng lớn, tựa như có bàn tay vô hình nào đó bóp chặt lấy cổ họng, khiến nàng ta không sao thốt thêm được nửa lời.

Chỉ thấy trên khung cửa sổ đóng kín của nhà chính in rõ bóng một người đen ngòm. Người đó bị treo ngược trên xà nhà, cổ bị vặn sang một góc độ quái dị, mái tóc dài buông thõng xuống, kéo cho cái đầu trông dài ra một cách ghê rợn.

Đáng sợ hơn là, ngay cạnh đầu của bóng người ấy, có một con quái vật khổng lồ đang ngồi chồm hỗm. Nó há cái miệng to như chậu máu, để lộ hàm răng nanh sắc lẹm, trên đầu còn có một cặp sừng gồ ghề, chiếc dài chiếc ngắn, và nó đang ngoạm chặt khuôn mặt của người bị treo ngược.

"A!"

A hoàn sực tỉnh, mọi âm thanh dồn nén bỗng vỡ òa thành một tiếng thét kinh hoàng.