Cô ấy như không xương cốt mà tựa vào lòng Tô Dụ, một tay mềm mại đặt lên vai cô, tay kia nhẹ nhàng cởi một cúc áo trên, mái tóc dài như lụa đen rũ xuống, một vệt trắng sữa như tuyết tình cờ lọt vào mắt Tô Dụ.
Chất liệu ren đen tuyền, tương phản mạnh mẽ với làn da trắng nõn nà của cô, bên trên được cố định bằng những chiếc cúc nhỏ trong suốt, một sợi dây mảnh mai vắt qua bờ vai tròn trịa của cô.
Đó là áo ngực của cô.
Tô Dụ như bị bỏng mà dời mắt đi, nhưng tay của Nghê Hòa Chi lại trượt như rắn rết đến ngực cô, mập mờ vẽ vòng tròn: "Cậu xinh đẹp thế này, sau này chắc chắn sẽ bị Giang Tuệ “ăn sạch” thôi."
"Thay vì để bà ấy “ăn”, chi bằng ở bên tôi."
"Cậu muốn tiền, tôi cũng có thể cho cậu."
"Hơn nữa, Giang Tuệ cũng không còn trẻ đâu, năm nay đã bốn mươi ba tuổi rồi, hơn cậu tận hai giáp lận đó, vài năm nữa là bà ấy thành bà lão rồi, cậu đi theo bà ấy, chi bằng đi theo tôi..."
"Ít nhất, tôi trẻ hơn bà ấy..."
Nghê Hòa Chi nắm lấy cổ tay Tô Dụ, nhấc lên, đặt vào nơi được lớp ren bao bọc, để cô cảm nhận đường cong căng tràn sức sống tuổi xuân của mình.
Cô mím đôi môi đỏ mọng, khóe mắt khẽ cong lên, như mang theo một móc câu: "Cơ thể tôi, chẳng phải hấp dẫn hơn bà ấy sao? Hửm?"
Tim đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.
Tô Dụ hoảng loạn muốn bỏ chạy, Nghê Hòa Chi nào có thể dễ dàng để cô đi, trong lúc giằng co, Tô Dụ khẽ cuộn ngón tay lại, vô tình chạm vào "khối bột" trắng nõn nà.
Tô Dụ chưa từng chạm vào cơ thể Omega, càng đừng nói đến sự tiếp xúc thân mật đến vậy, không biết phải diễn tả cảm giác này như thế nào.
Mềm mại, mịn màng và bông xốp hơn cả những chiếc bánh bao trắng mà bà nội hấp...
Cho đến khi tiếng cười ngọt ngào quyến rũ văng vẳng bên tai, Tô Dụ mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng mà rụt tay về.
"Tô, tôi xin lỗi..." Tô Dụ không biết nên đặt mắt vào đâu, tai nóng bừng như lửa đốt: "Tôi không cố ý... cố ý chạm vào cô đâu..."
Nghê Hòa Chi nghiêng mặt cọ cọ vào cổ cô, giọng điệu nũng nịu hỏi lại: "Cậu thích của ai hơn?"
Gốc mi Tô Dụ run lên kịch liệt, hơi thở cũng yếu ớt, cố giữ một chút tỉnh táo mà quay đầu đi, vội vàng biện minh: "Tôi và Nghê phu nhân, thực sự không phải loại quan hệ đó."
"Không, tôi muốn cậu nói là có!" Nghê Hòa Chi tựa vào vai Tô Dụ, đôi môi mềm mại dán vào hõm cổ cô, nói chuyện vô cùng kiêu ngạo: "Lát nữa Giang Tuệ về, tôi muốn cậu trước mặt mọi người, thừa nhận có quan hệ bất chính với bà ấy."
Tô Dụ nghe vậy sắc mặt đột biến, lập tức lắc đầu tỏ ý phản đối: "Không được, đây là vu khống!"
Thấy cô không chịu đồng ý, Nghê Hòa Chi sốt ruột, khóe môi trĩu xuống, đôi mắt ngưng tụ hơi nước như sương khói, trông vô cùng đáng thương: "Tô Dụ, cậu giúp tôi được không? Chỉ có cậu mới có thể giúp tôi thôi..."
Nghê Hòa Chi đổi tư thế, đưa tay ôm lấy eo cô, đưa cơ thể mềm mại vào lòng cô: "Cậu vừa rồi cũng thấy rồi đó, tôi bị mẹ kế bắt nạt thảm hại thế nào... Giang Tuệ vẫn luôn muốn chiếm đoạt tài sản nhà tôi, lợi dụng lúc mẹ tôi hôn mê bất tỉnh... ngược đãi tôi... tôi sẽ bị bà ấy hại chết mất..."
Tô Dụ im lặng, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
"Nếu bà ấy muốn hại cô, vậy cô ở lại thôn Đồng chẳng phải an toàn hơn sao?"