Chương 8

Nghê Hòa Chi bị đẩy nghiêng sang một bên, suýt nữa thì bật cười vì tức.

Mình là yêu ma quỷ quái gì mà cô ấy phải sợ đến thế chứ?

"Tô Dụ..." Nghê Hòa Chi quyến rũ tựa sát vào cô, cố ý thổi hơi nóng vào vành tai cô: "Cậu thấy tôi đẹp không?"

---

Nghê Hòa Chi chậm rãi dịch tới, chỉ thấy sau tai Tô Dụ nhanh chóng ửng lên một vệt hồng nhạt.

Chậc!

Chạm một cái đã đỏ mặt, đúng là thú vị thật.

Nghê Hòa Chi đưa tay sờ thử, đầu ngón tay vừa chạm vào dái tai cô, đã cảm nhận được lưng cô bỗng căng cứng, cả người lùi lại một bước lớn.

Nghê Hòa Chi theo đó tiến thêm một bước, Tô Dụ căng thẳng lùi lại một bước, cô tiến, cô lùi... cho đến khi chạm vào mép giường, không thể lùi được nữa, đành bị ép ngồi xuống.

Nghê Hòa Chi nhân đà ngồi xuống đùi cô, một tay ôm lấy cổ cô, ánh mắt ẩn chứa ý cười, cứ thế nhìn thẳng vào cô.

Tô Dụ lúc này mới nhận ra tư thế của hai người lúc này thật mập mờ biết bao.

Thật ra, cơ thể của Omega rất nhẹ, chỉ cần dùng chút sức là có thể đẩy ra, nhưng không hiểu sao, Tô Dụ lại không làm như vậy ngay từ đầu.

"Tô Dụ, vậy cậu thấy Giang Tuệ trông có đẹp không?"

Tô Dụ nghiêng mặt đi, ánh mắt mờ mịt như thể không hiểu.

Cô không mấy quan tâm đến ngoại hình của người khác, Giang Tuệ đối với cô là bậc trưởng bối, càng không thể tùy tiện nhìn chằm chằm, Tô Dụ nhớ lại cảm giác khi lần đầu gặp Giang Tuệ, bà ăn mặc giản dị nhưng lại có một khí chất độc đáo và mạnh mẽ, một vẻ sang trọng mà người thường khó đạt tới, đối với bà mà nói, nó chẳng tốn chút công sức nào.

Tô Dụ cụp hàng mi dài xuống, khụt khịt phát ra một tiếng "ừm".

Nghê Hòa Chi khẽ bĩu môi, giọng điệu không rõ ràng: "Vậy... tôi và Giang Tuệ, ai đẹp hơn?"

Một câu hỏi thật kỳ lạ.

Tô Dụ không hiểu ý cô, đờ đẫn nhìn cô.

Trong mắt Nghê Hòa Chi nhuốm chút ý cười, đôi môi cô kề sát môi Tô Dụ, như chạm mà không chạm: "Giang Tuệ tài trợ cho cậu, có nói... muốn cậu báo đáp bà ấy thế nào không?"

Hơi thở của Omega như mật ong tan chảy, ngọt ngào dụ dỗ đàn kiến, bò lổm ngổm trên môi cô.

Tim Tô Dụ đập điên cuồng không thể kìm nén, không chỉ mặt nóng bừng, mà cả người như đang bị thiêu đốt trong ngọn lửa nóng, chạm vào đâu cũng thấy rực lửa.

Làm việc cả ngày dưới nắng gắt còn không nóng bằng thế này.

Tô Dụ lưng cứng đờ, cố gắng quay đầu đi, tránh xa Nghê Hòa Chi một chút.

"Không có, Nghê phu nhân chỉ bảo tôi cứ yên tâm học tập."

Dừng lại một chút, Tô Dụ nghiêm túc bổ sung một câu: "Mỗi khoản tiền tôi đều ghi vào sổ, sau này tôi sẽ trả lại."

Nghê Hòa Chi thầm đảo mắt, đúng là đồ ngốc, ai muốn nghe cậu nói mấy chuyện này chứ!

"Giang Tuệ bình thường đối với người hầu thì keo kiệt bủn xỉn, sao lại vô duyên vô cớ tài trợ cho cậu chứ, chắc chắn có mục đích mờ ám nào đó."

Nghê Hòa Chi đưa tay vuốt ve mặt Tô Dụ, đầu ngón tay lướt nhẹ theo đường nét khuôn mặt cô: "Cậu có biết không, bà ấy thích bao nuôi Alpha trẻ đẹp nhất, giống như cậu vậy đó... nữ sinh sạch sẽ, ngoan ngoãn lại dễ bề thao túng..."

Tô Dụ mơ hồ nghe ra ý trong lời cô nói, nhận ra có điều gì đó không đúng.

"Tôi và Nghê phu nhân, không phải như cô nghĩ đâu."

Nghê Hòa Chi mỉm cười duyên dáng: "Bây giờ không phải, không có nghĩa là sau này cũng không."