Đúng vậy!
Chỉ là trách nhiệm thôi!
Đang miên man suy nghĩ vớ vẩn, bên tai cô ấy nghe thấy giọng điệu ngượng ngùng của Tô Dụ: “Nghê Hòa Chi, cô có thể buông ra không? Tôi cần múc rau ra.”
Lần này Nghê Hòa Chi lại khác thường, không hề quấn quýt. Cô buông tay lùi lại một chút, tựa vào kệ gỗ được đóng bằng ván mà tinh quái cười, đôi mắt cô ấy giống hệt hồ ly ranh mãnh, ánh mắt lúng liếng đưa tình, toát ra vẻ yêu mị.
Tô Dụ làm sao chịu nổi ánh mắt mê hồn như vậy, cô vội vàng tránh đi, tim đập như trống.
Mãi không thấy cô ấy ngẩng đầu, Nghê Hòa Chi tò mò ghé lại gần, ánh mắt dừng trên hai quả cà chua đỏ mọng trong tay cô ấy: “Không phải nói xào thêm một món nữa là có thể ăn cơm rồi sao, còn cầm cà chua làm gì?”
Tô Dụ mím môi không nói, cô múc một cốc nước từ cái chum lớn, rửa cà chua thật sạch, bỏ cuống, xé vỏ rồi cắt thành miếng nhỏ.
Rồi cô ấy như làm việc lén lút, liếc nhìn vào bếp lò, thấy em gái mình đang chăm chú chải lông cho chú cún con, mới di chuyển đến bên kệ gỗ phía sau cửa, lấy ra hũ đường trắng mà bình thường không nỡ ăn, múc một muỗng lớn rưới lên cà chua.
Tiếp đó, cô gắp vài miếng đặt vào một cái bát khác, còn lại thì bưng hết đến trước mặt Nghê Hòa Chi.
Cà chua phủ đầy đường trắng, nước cốt màu đỏ chảy ra, trông như tuyết trắng tinh khôi trôi trên miệng núi lửa, hương thơm ngọt ngào của nước đường lượn lờ nơi chóp mũi.
Nghê Hòa Chi khựng lại một chút: “Cho tôi sao?”
Hàng mi của Tô Dụ như cánh quạ đen láy khẽ chớp, trên mặt cô vẫn còn vương vấn vẻ ngượng ngùng chưa kịp phai: “Ừm, món cà chua trộn đường này ngon lắm, cô nếm thử đi.”
Nghê Hòa Chi chỉ cằm về phía cái bát nhỏ trên bếp, hỏi: “…Mấy cái kia thì sao?”
Tô Dụ khẽ nói: “Bát đó là của Huệ Huệ.”
Nghê Hòa Chi nhìn cô ấy trêu chọc: “Sao trong bát của Huệ Huệ lại có ít cà chua thế, con bé có biết chị của mình…”
Nghê Hòa Chi cố tình kéo dài âm cuối, cho đến khi vành tai Tô Dụ nóng ran, cô mới hạ thấp người ghé sát lại, cười khe khẽ bên tai cô ấy: “Huệ Huệ có biết chị của mình... tay trong đánh ra không?”
Tô Dụ mím chặt môi, tự thấy mình thật sự không mấy xứng chức, trước đây trong nhà có món ngon gì đều ưu tiên Huệ Huệ trước, vậy mà giờ lại khắp nơi coi Nghê Hòa Chi là ưu tiên hàng đầu.
Từ khi nào mà cô lại trở nên... trọng sắc khinh em như vậy?
---
Ánh mắt quay trở lại, đột nhiên Tô Dụ cảm thấy trên đùi có xúc cảm bị ép chặt, cô cúi đầu nhìn xuống, chân Nghê Hòa Chi không biết từ lúc nào đã tựa vào đầu gối cô, đang cọ xát lên bắp chân cô, từng chút một di chuyển lên trên.
Tô Dụ căng thẳng lùi lại phía sau, Nghê Hòa Chi liền tiến lên một bước, lặp lại toàn bộ động tác trêu chọc đó.
Tô Dụ bị trêu đến toàn thân tê dại, trong lúc suy nghĩ hỗn loạn, cô không khỏi liên tưởng đến cây vạn niên thanh trồng sau nhà, mỗi khi giao mùa xuân hạ, dây leo lại chậm rãi quấn lên bức tường, đan xen phức tạp lại với nhau, không chừa một kẽ hở nào.
Giờ đây cô như bức tường đó, những dây leo đang tùy ý quấn chặt lấy người cô, quấn đến mức cô thở gấp, nhịp tim dần mất kiểm soát.
Kiểu xâm nhập khiến lòng người xao động này, Tô Dụ hoàn toàn không thể chống cự, cũng không muốn chống cự.
Bên tai, một luồng hơi ấm phả đến, Nghê Hòa Chi tiếp tục cọ xát trên đùi cô, khóe môi nở một nụ cười đầy ý vị: “Đồ ngốc nhỏ, tay em đang run kìa... coi chừng làm đổ bát đấy.”