Tô Dụ cũng không thích bầu không khí này, nhưng cô không thể thoát ra.
Kể từ khi Nghê Hòa Chi đến, bà nội dần có nụ cười trên môi. Cô ấy miệng lưỡi ngọt ngào, tay cũng khéo léo, cắt móng tay và chải mái tóc bạc rối bù cho bà cụ, xoa bóp chân cho bà, trước khi ngủ còn trò chuyện, dỗ cho bà cười tươi rạng rỡ.
Thư Huệ cũng không còn nhút nhát như trước, trở nên hoạt bát hơn nhiều.
Nghê Hòa Chi giống như một mặt trời nhỏ, chiếu sáng căn nhà đổ nát này, xua tan nỗi đau mất con trong lòng bà nội, cứu rỗi Thư Huệ nhút nhát, tự ti.
Tô Dụ bưng lọ muối, nhìn bóng lưng Nghê Hòa Chi mà ngẩn ngơ. Cả trái tim cô như được làn gió ấm áp mơn man, khóe môi khẽ nở một nụ cười.
Liếc thấy con bé ngốc kia đang mơ màng, lại cười ngây ngô, Nghê Hòa Chi không để lộ dấu vết nào mà tiến lại gần, ghé sát vào tai cô ấy “òa” một tiếng: “Đang nghĩ chuyện gì vui vậy?”
Tô Dụ giật mình, hoàn hồn, vội cúi đầu rắc muối: “Không, không có gì.”
“Nghê Hòa Chi, cô có thể giúp tôi lấy một cái đĩa không?” Cô tìm cớ để Nghê Hòa Chi đi chỗ khác, cốt là để bản thân có chút thời gian cho sắc đỏ trên mặt phai đi.
“Ồ.” Nghê Hòa Chi đi đến tủ thấp lấy đĩa, quay đầu nhìn thấy sợi tóc trên má Tô Dụ bị mồ hôi làm bết dính, tự nhiên cảm thấy có chút xót xa.
Cô ấy rút khăn tay ra lần nữa, chạm vào trán Tô Dụ, nhẹ nhàng lau đi: “Trời nóng thế này thì đừng làm món xào nữa, nấu chút cháo loãng là được rồi.”
Má Tô Dụ đỏ bừng hoàn toàn, cô ngượng ngùng ngả người ra sau một chút: “Không sao đâu, xào thêm một món nữa là có thể ăn cơm rồi. Cô ra ngoài ngồi đi, ở đây nóng lắm.”
Nghê Hòa Chi lắc đầu: “Ngoài đó cũng nóng lắm.”
Cô ấy thích thú nhìn chằm chằm vào bếp: “Tô Dụ, có gì tôi có thể giúp không?”
“Không cần đâu.”
Tô Dụ cười nhạt, cô cho rau hẹ vào rổ rau, bắc nồi lên bếp đổ dầu. Quay đầu lại bảo Nghê Hòa Chi đứng xa ra một chút. Nghê Hòa Chi ngoan ngoãn đứng sau lưng cô, thò đầu ra nhìn cô đổ rau vào nồi.
“Xèo!” --
Tiếng dầu nổ vang lên, những vệt dầu bắn ra. Nghê Hòa Chi sợ hãi nhào vào lòng Tô Dụ, hai tay ôm chặt lấy eo cô ấy.
Tô Dụ cả người cứng đờ, cô đã bảo cô ấy đứng xa ra, sao lại còn dính sát vào?
Tô Dụ ngượng chín người, nhưng vẫn lập tức giơ tay lên, che chắn cho cánh tay trần của cô ấy khỏi bị dầu bắn vào.
Nghê Hòa Chi bất ngờ nhận ra Tô Dụ vậy mà không đẩy mình ra, trong lòng cô ấy không ngừng reo hò vui sướиɠ. Cánh tay cô ấy nhẹ nhàng siết chặt thêm một chút, rồi móc vào vạt áo đồng phục của Tô Dụ, dùng những ngón tay trắng nõn chơi đùa.
Hử?
Sao quần áo của con bé ngốc này vẫn còn ướt vậy?
Thôn Đồng có địa thế cao, ban ngày mặt trời gay gắt đúng là nóng bức khó chịu, nhưng khi hoàng hôn buông xuống, nhiệt độ lại giảm đột ngột. Giờ bên ngoài còn có gió, cô ấy mặc quần áo ướt sũng cả ngày như thế không phải chuyện đùa đâu.
Tim Nghê Hòa Chi thắt lại, cô ấy nghĩ đến mấy bộ đồ thể thao rộng rãi trong vali hành lý của mình, so với vóc dáng Tô Dụ chắc là mặc vừa.
Mấy giây suy nghĩ, Nghê Hòa Chi bỗng nhận ra mình có vẻ quá quan tâm đến con bé ngốc kia rồi.
Cô ấy có quan tâm Tô Dụ đâu chứ!
Chẳng qua là... Tô Dụ vì cứu cô mà nhảy xuống nước, nếu cô ấy bị bệnh thì cô có trách nhiệm không thể chối bỏ.