Chương 56

Khoảnh khắc chạm mắt, mắt Tô Dụ bỗng sáng lên, khóe miệng hiện ra lúm đồng tiền nông: “Sao cô lại đến đây?”

Nghê Hòa Chi bắt được nụ cười cong lên của cô, trong lòng bỗng dâng lên niềm vui khôn tả. Cô hỏi ngược lại: “Chú cún không muốn gặp chủ nhân sao?”

Tô Dụ không chịu được trêu chọc, nghe lời này không biết phải đáp lại thế nào, giống như đang lơ đễnh trong giờ học bỗng bị giáo viên gọi tên, vừa lúng túng vừa hoảng sợ.

Nghê Hòa Chi cười đầy ẩn ý, không tiếp tục trêu chọc cô ấy nữa. Cô quay người đi đến cạnh Thư Huệ, bế chú cún con từ trong thùng giấy ra, đặt vào lòng con bé.

Mắt Thư Huệ lập tức ánh lên vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, đôi môi “a ba a ba” mấp máy, trông có vẻ hơi vội, ngôn ngữ ký hiệu đánh rất nhanh.

Nghê Hòa Chi cười tươi rói nói: “Đừng vội, chị của em đồng ý rồi, chúng ta có thể nuôi nó.”

Thư Huệ vui vẻ khôn xiết, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng chú cún. Chú cún rất hưởng thụ, đôi mắt đen láy đảo tròn nhìn Thư Huệ: “gâu” một tiếng lấy lòng.

Nghê Hòa Chi nói chậm lại: “Tắm rồi, em đặt tên cho nó đi, nó là bé gái đó.”

Khóe môi cong vυ"t của Thư Huệ vẫn không hề hạ xuống, con bé giơ ngón trỏ lên, vẽ một vòng trên đầu, ý muốn nói sẽ suy nghĩ cẩn thận.

Nghê Hòa Chi bật cười, nghiêng đầu nhìn Tô Dụ, ánh mắt mang theo chút trêu chọc.

Tô Dụ cảm nhận được một ánh mắt từ phía bên trái chếch lên, động tác trên tay cô khựng lại. Nghê Hòa Chi nháy mắt tinh nghịch với cô, rồi ôm choàng vai Thư Huệ, đồng thời quay lưng lại.

Trên đầu Tô Dụ hiện lên một dấu chấm hỏi lớn. Nhìn từ góc này, cô loáng thoáng thấy môi Nghê Hòa Chi đang mấp máy, nhưng không biết đã nói gì. Sau đó, hai người ôm lấy nhau, cười khúc khích đến nỗi suýt ngã.

Không cần đoán cũng biết họ đang cười mình. Tô Dụ cứ để mặc họ đùa giỡn, trong lòng dâng lên một cảm giác hạnh phúc không thực.

Cha mẹ qua đời sớm, Tô Dụ buộc phải gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình. Mười ba tuổi, cô đã cùng người trong làng vượt núi băng rừng đi gánh phân bón nông nghiệp. Vai cô bị đòn gánh cọ xát đến nổi mụn nước, máu và quần áo dính chặt vào nhau, mỗi lần cởi ra là đau đến mức mặt mũi méo mó. Cô âm thầm cắn răng chịu đựng, chưa bao giờ than vãn một lời nào với bà nội và em gái.

Vì cô biết, trên đôi vai mình không chỉ gánh vác hy vọng của gia đình, mà còn là lời hứa với bố mẹ.

Trước mặt bà nội và em gái, Tô Dụ luôn tỏ ra kiên cường, vững chãi, giống như một cái cây non chưa trưởng thành, nỗ lực vươn cành lá, che mưa chắn gió cho họ.

Chỉ trong màn đêm không ai nhìn thấy, Tô Dụ mới có thể tìm một góc riêng cho mình, cuộn tròn người thật chặt, ngẩng đầu nhìn những vì sao trên trời, tìm xem hai ngôi sao nào là bố và mẹ, cho đến khi cổ đau nhức, mắt ngấn lệ.

Đến ban ngày, cô lại khoác lên mình “áo giáp”, biến thành một nơi trú ẩn kiên cố không gì có thể phá hủy.

Tô Dụ có thể dùng những công việc nông nặng nhọc để quên đi phiền muộn, nhưng bà nội bị mắc kẹt trên giường, không tránh khỏi suy nghĩ lung tung. Mỗi khi nhớ về con trai, con dâu đã khuất, bà lại không kìm được nước mắt.

Cuộc sống nghèo khó, nợ nần chồng chất, người thân đã mất... tất cả khiến ngôi nhà này tràn ngập một bầu không khí ngột ngạt như bị núi Thái Sơn đè nặng.