Chương 41

“Tô Dụ…” Miao Hải Lộ đột nhiên ghé sát vào mắt cô, khoảng cách giữa hai người chợt thu hẹp: “Cô ấy thật sự không phải vợ cậu sao?”

Tô Dụ chớp mắt hai cái, theo bản năng lùi lại nửa bước, giọng điệu cũng cao hơn một chút: “Đã nói là không phải rồi.”

Ánh mắt cô ấy né tránh, chỉ có thể dùng tai để bắt lấy giọng của Miao Hải Lộ, nghe cô ấy lẩm bẩm một mình: “Hai người trông thân mật thật đó, chị ấy còn ôm cậu nữa mà.”

“Cô ấy có thể... có thể là không đứng vững…” Tô Dụ vội vàng kéo tay cầm xe, tránh né ánh mắt dò xét của cô ấy.

Miao Hải Lộ vòng qua cô đi đến cuối xe, giơ tay giữ lấy sọt, tiếp tục tự hỏi tự đáp: “Nếu đối tượng xem mắt mà mẹ tớ tìm đều trông như cô ấy, tớ còn cần phải bỏ trốn không chứ? Này Tô Dụ, gặp được đại mỹ nhân thế này rồi, thẩm mỹ của tớ lập tức nâng tầm lên mấy bậc. Chậc... nghĩ lại xem trước đây chúng ta toàn xem mấy cái đồ xấu xí nào!”

Tô Dụ đáp lời cô ta một cách hờ hững: “Không phải cô vừa nói, Khâu Tiểu Hà rất xinh đẹp sao?”

Miêu Hải Lộ bĩu môi: “Xì, Khâu Tiểu Hà sao mà so được với chị gái xinh đẹp kia chứ? Hoàn toàn không cùng đẳng cấp! Chị xem làn da, vóc dáng của chị ấy... còn hoàn hảo hơn cả tượng mô hình anime, em có nặn cũng không ra được tỷ lệ như thế, ngay cả các ngôi sao trên TV cũng chẳng đẹp bằng chị ấy... Còn nữa, chị ấy cười lên quyến rũ chết người... Nhìn lại Khâu Tiểu Hà thì quê mùa... Khỉ thật, nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến.”

Đang nói chuyện thì một cô gái mười bảy, mười tám tuổi từ cánh đồng bên cạnh đi tới, tóc buộc đuôi ngựa, khuôn mặt trái xoan sạch sẽ, đôi mắt to tròn long lanh nước, chỉ là da hơi ngăm đen, màu da khỏe khoắn đặc trưng của những cô gái miền núi.

Khâu Tiểu Hà thấy Tô Dụ thì vui vẻ chạy theo sau cô: “A Dụ, các cậu vẫn chưa xong sao? Hàng đợi ở sân phơi lúa đã kéo dài đến cửa hàng tạp hóa rồi, nhưng cậu đừng lo, tớ đã nhờ bố tớ giữ chỗ cho cậu rồi, lát nữa cậu cứ đi theo tớ là được.”

Tô Dụ không có biểu cảm gì, chỉ khách sáo nói lời cảm ơn: “Không cần đâu, tớ sẽ xếp hàng cùng mọi người.”

Khâu Tiểu Hà sốt ruột: “Cậu ngốc à, càng về sau càng dễ bị ép giá.”

Tô Dụ không thích nhận lòng tốt từ người ngoài, mấy năm nay mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do cô gánh vác một mình, những công việc nặng nhọc cũng một mình cô đảm đương, cô thà chịu khổ chịu cực một chút cũng không muốn mắc nợ người khác.

Trong lòng cô, người ngoài và người nhà có sự khác biệt.

Khâu Tiểu Hà là người ngoài.

Một dấu hỏi đột nhiên hiện lên trong đầu Tô Dụ.

Vậy ai mới là người nhà?

Bà nội, Huệ Huệ…

Tô Dụ ngẩng đầu nhìn về phía bờ sông nhỏ, góc này vừa vặn có thể nhìn thấy bóng lưng Nghê Hòa Chi, cô cúi người vốc một nắm nước, mạnh mẽ hất lên không trung, những giọt nước bắn tung tóe trên đầu cô, như những nốt nhạc đang nhảy múa.

Khuôn mặt ấy đẹp như một bức tranh thủy mặc của họa sĩ, khiến người ta không khỏi say đắm.

Có lẽ Tô Dụ đã thất thần quá lâu, Khâu Tiểu Hà gọi mấy tiếng vẫn không thấy cô phản ứng, bèn nắm lấy cánh tay cô lắc lắc: “Xem gì vậy?”

Ánh mắt Tô Dụ rối loạn, vội vàng dời đi: “Không, không có gì.”

Cô mượn động tác kéo xe để tránh né cái chạm của Khâu Tiểu Hà, cùng Miêu Hải Lộ hợp sức đẩy xe về phía trước.