Chương 4

Tiếng cười ấy ngân dài rồi nhỏ dần, ngọt ngào như rót mật, quấn quýt trong lòng.

Tô Dụ theo bản năng quay đầu, nhìn về phía phát ra âm thanh.

Cửa xe SUV mở ra, một cô gái mặc váy hai dây gợi cảm thong thả bước xuống, chiếc kính râm ngoại cỡ che khuất gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi môi được tô son đỏ tươi, như cánh hồng ướŧ áŧ, căng mọng.

Một tia sáng xuyên qua kính phản chiếu lên người cô, làn da toàn thân còn trong suốt hơn cả ngọc quý.

Khoảnh khắc này, Tô Dụ cuối cùng cũng hiểu rằng "trắng đến chói mắt" không phải là một cách nói phóng đại, mà là điều đang hiện hữu ngay trước mắt cô.

Cô gái từ tốn bước đến, vòng eo mảnh mai làm tà váy gợn sóng, mỗi cử động đều toát lên vẻ quyến rũ.

Tô Dụ bối rối dời mắt, ánh nhìn rơi xuống những ngón chân tròn trịa trắng nõn của cô ấy.

Từng ngón chân trắng muốt như ngọc, được sơn màu đỏ anh đào rất đẹp mắt.

Tô Dụ nhìn đôi giày vải rách lỗ của mình, lén lút co các ngón chân lại.

Muốn giấu đi.

Tô Dụ chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ vì gia cảnh bần hàn của mình, nhưng không hiểu sao, lúc này những ngón chân trần trụi lại khiến cô vô cùng ngượng ngùng.

Tô Dụ nhẹ nhàng nhấc chân, cứ tưởng không phát ra tiếng động thì sẽ không bị phát hiện, nhưng khi ngẩng đầu lên, cô lại vừa vặn bắt gặp khóe môi hơi nhếch lên của cô gái.

Cô ấy đã phát hiện ra.

Tai Tô Dụ nóng bừng, vệt đỏ lan dần xuống cổ.

Tô Dụ chưa từng nghe thấy lời mỉa mai nào thâm thúy đến vậy, nhất thời không biết phải tiếp lời ra sao, cô bối rối ngẩng mắt lên, nhưng lại thấy cô gái kia thậm chí còn chẳng thèm nhìn mình.

Rõ ràng, lời này là nói thẳng với bà Nghê.

Bà Nghê liếc mắt qua, hàng lông mày dài không vui nhíu lại: "Bình thường bảo con học hành chăm chỉ, cả ngày cứ giao du lung tung với những kẻ không ra gì. Đây là hoa cúc dại, tượng trưng cho lời chúc phúc. Với lại, dì cũng không có nhiều kiêng kị như vậy."

Cô gái không bận tâm bĩu môi.

Bà Nghê không nhìn cô ấy nữa, quay sang nhìn Tô Dụ: "Tiểu Dụ, đây là con gái dì, tên là Nghê Hòa Chi, Nghê trong Niên Hòa, Hòa trong Hòa bình, Chi trong hoa dành dành, lớn hơn cháu một tuổi, cũng đang học năm cuối cấp ba, kỳ nghỉ hè này phiền cháu giúp nó kèm cặp..."

"Cái gì? Một kỳ nghỉ hè ư?" Giọng Nghê Hòa Chi đột ngột cao vυ"t, như con mèo bị dẫm phải đuôi: "Mẹ không phải nói chỉ ở hai ba ngày rồi về sao? Giang Tuệ, mẹ lừa con!"