Chương 31

Trán Tô Dụ giật thót, cô véo vai Nghê Hòa Chi đẩy cô ra, cố gắng lờ đi xúc cảm mềm mại trơn trượt trong tay, hạ giọng: "Nghê Hòa Chi, cô lại làm gì vậy?"

Nghê Hòa Chi dứt khoát không giả vờ nữa, vòng tay qua cổ cô, nói thẳng thừng: "Tôi muốn ngủ với em."

Tô Dụ đột ngột quay người lại, nắm chặt tay cô kéo ra khỏi vai mình, trừng mắt nhìn cô, đáy mắt tràn ngập sự nhẫn nại và tức giận sắp bùng nổ.

"Cô rốt cuộc có biết xấu hổ hay không!"

"Ồ!" Nghê Hòa Chi cười, vẻ mặt chẳng hề bận tâm.

Tô Dụ tự mình nắm chặt nắm đấm: "Cô..."

"Tôi sao?" Nghê Hòa Chi giả vờ bị đau, thút thít: "Tôi chỉ muốn ngủ cùng em thôi mà, em lại ức hϊếp tôi... Đau quá, tay sắp đứt rồi..."

Tô Dụ đành buông tay, Nghê Hòa Chi quay đầu lại, thấy cô đã xoay người, nhắm mắt lại, quyết tâm không thèm để ý.

Nghê Hòa Chi cũng không bực bội, tựa lưng vào cô nằm xuống, cánh tay vòng qua vai cô, môi dán vào vành tai cô: "Tiểu Dụ, pheromone của Omega có thể giúp em phân hóa..."

Tô Dụ nhắm mắt, bất động.

Nghê Hòa Chi nhận thấy vành tai cô ửng hồng nhàn nhạt, trong lòng chợt động, cắn một cái.

Tô Dụ run rẩy đột ngột như bị điện giật, vành tai là điểm nhạy cảm của cô, chưa từng bị ai chạm vào, cảm giác thật...

Cô không thể nói rõ, trong lòng lại mong muốn được cắn thêm lần nữa.

Dường như chỉ cần Nghê Hòa Chi trêu chọc, cô liền có cảm giác này.

Sâu trong tuyến thể, dường như cũng có một luồng nhiệt khác lạ, đang từ từ chảy ra ngoài, rất ngứa, tựa như kiến cắn.

Ở ngôi làng nhỏ hẻo lánh, giáo dục giới tính còn thiếu sót, mọi người nói đến "chuyện đó" là biến sắc, ngay cả trong tiết học Sinh học và Vệ sinh, khi học đến chương sinh sản của AO, giáo viên cũng chỉ lướt qua.

Tô Dụ hoàn toàn không biết, đây là dấu hiệu trước khi phân hóa.

"Chị giúp em nhé, được không?" Nghê Hòa Chi lại cắn nhẹ một cái.

"Buông ra!" Cuối giọng Tô Dụ lộ ra một chút không ổn định.

"Không buông!" Nghê Hòa Chi dịu giọng, cố tình làm nũng bằng giọng ngọt ngào: "Đồ ngốc, em đã từng ôm cô gái nào khác chưa?"

Tô Dụ nhắm mắt, từ chối trả lời.

"Có Omega nào khác nói sẽ giúp em phân hóa chưa?"

Vẫn không trả lời.

"Vậy có ai giống tôi thế này... chạm vào em chưa..." Nghê Hòa Chi vén áo ngủ của Tô Dụ lên, dọc theo xương sống mà vuốt ve.

Lời còn chưa dứt, liền bị Tô Dụ nắm lấy cổ tay, hung hăng hất sang một bên.

Cú hất này dùng hết sức, Nghê Hòa Chi bất ngờ va vào tủ. Bên cạnh tủ có đựng hũ nước chấm tự ủ của bà vào mùa xuân, trải qua ba tháng phơi nắng rồi lên men. Nghê Hòa Chi vội vàng lao tới cứu lấy, may mắn là đủ nhanh, không đến mức làm hỏng tâm huyết của bà.

Tô Dụ bình tĩnh lại, không khỏi có chút hối hận. Thấy Nghê Hòa Chi không bị thương, chỉ dính nước chấm vào ngón tay, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, xoay người đi đến bên giường lấy khăn tay.

Nghê Hòa Chi ngây người vài giây, theo bản năng nhìn xuống tay mình, cảm giác ngón tay bị nắm chặt, một chiếc qυầи ɭóŧ gợi cảm màu đen đột nhiên đập vào mắt.

"Này, em làm gì vậy?" Nghê Hòa Chi nắm lấy tay Tô Dụ định lau cho mình, gương mặt đầy kinh ngạc nhìn cô: "Em... sao em lại lấy qυầи ɭóŧ để lau tay cho tôi?"

Kình Mộc biên tập

Biểu cảm của Tô Dụ còn kinh ngạc hơn cô, đôi mắt mở to hết cỡ: "Đây, đây không phải khăn tay của cô sao?"