Chương 27

Nghê Hòa Chi thấy biểu cảm của cô cứng đờ trong chốc lát, dường như chưa kịp phản ứng, rồi đột nhiên lùi lại, hơi thở dần hỗn loạn, trừng mắt nhìn cô mà không nói lời nào.

Nghê Hòa Chi không nhịn được cười, cười đến cong mắt thành hình lưỡi liềm: "Giận rồi à? Cô như thế này là chột dạ đấy à? Vậy nên, cô cũng muốn... đúng không?"

Tô Dụ ngơ ngác nhìn cô. Nghê Hòa Chi đứng ngược sáng, sau lưng cô, ánh hoàng hôn cam vàng từ song cửa sổ đổ xuống, làm mờ đi tầm nhìn của Tô Dụ, mọi thứ trước mắt đều trở nên mông lung.

Đầu óc Tô Dụ rơi vào trạng thái ngừng hoạt động, hoàn toàn không hiểu "muốn" mà Nghê Hòa Chi nói là gì.

Nói thẳng thừng mà vẫn không làm đồ ngốc kia thông suốt, Nghê Hòa Chi vươn hai tay ôm lấy cổ Tô Dụ, chỉ dùng một chút sức đã kéo cô lại, giam cầm cô ở vị trí gần mình nhất.

Rồi, dùng giọng nói quyến rũ mê hoặc nhất, cô nói: "Cô cũng muốn... làm chuyện đó với tôi, đúng không?"

Tô Dụ cuối cùng cũng biến sắc, thẹn quá hóa giận đẩy cô ra: "Cô, cô không biết xấu hổ."

Nghê Hòa Chi nhận lực, không đứng vững, lùi liên tiếp mấy bước, trong mắt nhanh chóng xẹt qua một tia sáng lạnh lùng...

Lần thứ tư rồi.

Đây là lần thứ tư cô bị Tô Dụ đẩy ra.

Nghê Hòa Chi tức tối vô cùng, nhưng vẫn giữ nụ cười, nhẹ nhàng như cánh bướm áp sát cô, giơ chiếc khăn lên vẫy vẫy trước mặt cô: "Tô Dụ, cô nhìn xem... đây là gì?"

Ánh mắt Tô Dụ khẽ giật.

Khăn tay của mình bị cô ấy lấy đi từ lúc nào?

Vậy... trong túi quần là cái gì?

Nghê Hòa Chi cứ thế dưới ánh mắt kinh ngạc của cô, vừa lùi lại vừa cười nói: "Tô Dụ, khăn tay của cô tôi sẽ giữ gìn cẩn thận, đồ của tôi, cô cũng phải giữ thật kỹ nhé."

Nói xong liền chạy đi, bím tóc xương cá cô buộc nhảy nhót từng nhịp, theo bước chân nhẹ nhàng của cô, rơi lả lướt trên vai và lưng.

Tô Dụ đứng sững tại chỗ, bên tai chầm chậm vang lên lời của Nghê Hòa Chi...

Đồ của cô ấy.

Đồ gì của cô ấy chứ?

Tô Dụ theo bản năng thò tay vào túi quần, cảm giác chất liệu vải chạm vào khiến cô sững sờ.

Không phải vải cotton mềm mại, cũng không phải lụa mát lạnh, mà hơi nhám nhám, còn có những hạt tròn tròn.

Tô Dụ cúi đầu, xòe lòng bàn tay.

Một món đồ ren hình tam giác, ở giữa rủ xuống một sợi dây ngọc trai mảnh dài, hình dáng tựa như dải băng buộc trán mà các cô gái trong phim cổ trang thường dùng.

Nhưng cái "dải băng buộc trán" làm bằng vải xuyên thấu này, đeo lên đầu thật sự không trang nhã chút nào.

Suy đi nghĩ lại, chỉ có thể là một chiếc khăn tay.

Tô Dụ nhà nghèo, ngày thường ngoài làm nông thì chỉ biết vùi đầu vào sách vở, kinh nghiệm sống ít ỏi vô cùng. Cô ngây thơ nghĩ rằng đây là chiếc khăn tay mà các cô gái thành phố thường dùng, nào ngờ nó thực chất là một chiếc qυầи ɭóŧ tình thú cắt xẻ táo bạo.

Cô nhét chiếc "khăn tay" đó lại vào túi quần, khi rửa bồn nước vẫn ngây ngô nghĩ, chiếc khăn tay mà các cô gái thành phố dùng thật rườm rà, không thấm nước mà còn tốn chỗ, chẳng thực dụng bằng khăn của mình. Kiểu gì cũng phải tìm cơ hội đổi lại.

Sau bữa tối, Nghê Hòa Chi như thường lệ đến phòng bà nội trò chuyện. Tô Dụ đợi một lúc thì mí mắt đã muốn sụp xuống. Cả ngày gánh nước mệt lử, cơn buồn ngủ dần ập đến. Tay cô vẫn còn nắm chặt chiếc "khăn tay", nhưng người thì đã mơ màng ngủ thϊếp đi.