Chẳng lẽ, con gái thành phố bọn họ đều phóng khoáng đến vậy?
Hay là, Nghê Hòa Chi cũng đối xử với người khác như vậy, tùy tiện làm chuyện này?
Không hiểu sao, Tô Dụ bỗng cảm thấy l*иg ngực hơi nặng nề, ánh mắt dần trở nên lạnh nhạt.
Nghê Hòa Chi nào có sợ cô tức giận, ngược lại còn tìm thấy niềm vui mới từ đó. Vẻ mặt lạnh lùng của Tô Dụ thực ra rất đáng yêu. Nghê Hòa Chi nhớ lại con mèo Ragdoll mà cô từng nuôi, khi mới ôm về thì chẳng thân thiết với ai, kiêu căng lắm, nhưng dưới sự "huấn luyện" của cô thì ngày càng ngoan ngoãn.
Cho nên... "huấn luyện" người và "huấn luyện" thú cưng là như nhau.
Niềm vui của Nghê Hòa Chi chính là cảm giác thành tựu.
Cô vừa trêu đùa vừa ôm chặt lấy cổ Tô Dụ, đôi môi đỏ mọng kề sát dái tai cô, nói bằng giọng cực kỳ dụ hoặc: "Tôi chỉ cho cô ba ngày để suy nghĩ, cô..."
"Không cần." Tô Dụ từ chối ngay lập tức, dùng sức gạt tay cô ra, tiếp tục đẩy xe cút kít đi về phía trước, thân hình hơi cúi, để lại cho Nghê Hòa Chi một bóng lưng lạnh nhạt.
Ánh mắt Nghê Hòa Chi tối sầm lại, nụ cười trên môi dần tắt hẳn.
Tốt lắm!
Lần thứ ba...
Cái tên ngốc nghếch chẳng hiểu phong tình này vậy mà đã đẩy cô ra đến ba lần.
Không vội.
Nghê Hòa Chi tự nhủ.
Sẽ có ngày, cô sẽ xé toạc vẻ ngoài lạnh lùng tĩnh lặng của Tô Dụ, nhìn cô ấy bị ham muốn làm cho mờ mắt, hạ thấp tư thái, vẫy đuôi cầu xin ân ái với mình.
………
Tô Dụ dừng xe cút kít ở sân sau. Bà nội bưng chậu gỗ ra, gặp cô, cười hiền nói: "A Dụ về rồi à? Mau vào rửa tay đi, cơm nước sắp xong rồi đấy."
"Bà ơi, con đã bảo rồi mà, việc cho gà ăn để con làm. Chân tay bà không được tốt, nhỡ đâu ngã thì sao?" Tô Dụ vội vàng bỏ sợi dây trong tay xuống, chạy tới đỡ bà vào ghế tre.
Bà lão run rẩy ngồi xuống, thở dài thườn thượt: "Ai, cái thân già này của tôi thật vô dụng, không giúp được gì còn toàn gây rắc rối cho các cháu."
Nói được nửa chừng, liếc thấy vẻ mặt nhíu mày của Tô Dụ, bà liền vội vàng đổi giọng: "Được được được, bà không nói lời chán nản nữa."
Bà lão quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thắc mắc hỏi: "Đã năm giờ rồi mà con bé Chi Chi sao vẫn chưa về? Ê, A Dụ, cháu có thấy con bé không?"
Tô Dụ khẽ khựng lại, vẻ mặt khá gượng gạo: "Chắc là sắp rồi ạ."
Lời vừa dứt không lâu, bên ngoài cửa đã vọng vào tiếng cười trong trẻo ngọt ngào của Nghê Hòa Chi: "Bà ơi, cháu về rồi đây."
Tô Dụ nghe thấy giọng cô, ánh mắt khẽ run lên, hơi hoảng loạn nhìn quanh. Nhanh chóng, trong khoảnh khắc ngẩng đầu, cô bắt gặp bóng dáng Nghê Hòa Chi. Ánh mắt Nghê Hòa Chi lướt qua bà nội, chớp chớp với Tô Dụ, lóe lên tia sáng đầy ý đồ xấu xa, không hề che giấu một chút nào.
Tô Dụ cúi đầu không nhìn cô nữa, tự mình trấn tĩnh lại, đi đến bồn rửa ở sân nhỏ, múc một gáo nước, hai tay thay phiên cọ rửa, trong đầu không kìm được nhớ lại những lời nói khiến cô đỏ mặt tim đập kia.
Tai cô đỏ bừng mà bản thân không hề hay biết, tất cả đều lọt vào mắt Nghê Hòa Chi.
Khóe môi Nghê Hòa Chi cong lên, lẳng lặng đi theo, đứng sau lưng Tô Dụ, bất ngờ nhón chân, tựa vào tai cô, nhẹ giọng nói: "Đồ ngốc, tai cô đỏ hết rồi, cô có biết không?"
Tô Dụ đột ngột quay đầu, Nghê Hòa Chi vẫn giữ nguyên tư thế nghiêng người. Hai người suýt chút nữa thì chạm môi, chóp mũi cách nhau vài centimet, đến cả lông mi cũng có thể nhìn rõ. Trong con ngươi phản chiếu khuôn mặt đối phương, hơi thở ám muội quấn lấy nhau.