Chương 25

Khí nóng bốc lên ngùn ngụt, ngay cả mặt đất cũng tỏa hơi nóng hừng hực. Cây kem que dần tan chảy trong vỏ nhựa. Tô Dụ chần chừ vài giây, cuối cùng cũng đưa tay ra nhận.

Cô cắn một miếng nhỏ, nhai vụn và ngậm trong miệng.

Thật sự rất ngọt.

"Ngọt không?" Nghê Hòa Chi nhìn cô cười, đôi mắt được ánh hoàng hôn nhuộm thành màu hổ phách, lấp lánh như sóng nước.

Tô Dụ quên mất không rời mắt đi, đến khi nghe cô hỏi mới vội vàng nhìn sang chỗ khác, mũi khẽ "ừ" một tiếng.

"Tô Dụ..." Khóe môi Nghê Hòa Chi trễ xuống, giọng nói như mang theo tủi thân: "Có phải cô không thích nói chuyện không? Hay là cô ghét tôi, nên mới lạnh nhạt với tôi như vậy?"

Tô Dụ sững sờ, trên gương mặt thanh lãnh hiện lên một tia bối rối: "Không, không phải vậy."

Tô Dụ tính cách nội liễm, tình cảm cũng không bộc lộ ra ngoài. Cha mẹ mất sớm, gánh nặng cuộc sống đổ hết lên đôi vai non nớt của cô. Cô không thường xuyên giao tiếp với người khác, biểu cảm toát lên sự trầm ổn không phù hợp với lứa tuổi.

Nghê Hòa Chi thu hết biểu cảm của cô vào mắt, khẽ mỉm cười, rồi nghiêng người lại gần, dùng giọng nói khẽ khàng thì thầm: "Cô không thích nói chuyện cũng không sao, dù sao tôi nói nhiều, chúng ta vừa hay bù trừ cho nhau. Hơn nữa, cô cũng không cần nói gì, chỉ cần biết làm là được rồi."

Biết làm?

Làm gì?

Tô Dụ ngơ ngác nhìn cô: "Làm gì?"

Nghê Hòa Chi thổi một hơi ám muội lên môi cô, dùng cái giọng lơ đãng thường thấy pha lẫn ý cười, nói ra hai chữ.

"Làm... chuyện đó..."

---

Cô... cô vừa nghe thấy gì thế này?

Tô Dụ như bị đóng băng, hóa đá tại chỗ, cho đến khi bàn tay Nghê Hòa Chi vuốt ve gương mặt cô, cô mới bừng tỉnh khỏi cơn sốc.

"Sao mà bất cẩn thế này... Ăn dính hết lên mặt rồi..." Nghê Hòa Chi nắm lấy khăn tay lau mặt cho Tô Dụ, cố ý nghiêng nửa thân mình, đôi "thỏ trắng" đầy đặn cứ cọ xát vào cánh tay cô: "Nào, chị lau giúp em nhé."

Tô Dụ đỏ mặt lùi lại, một lòng muốn tránh né những cái chạm của Nghê Hòa Chi, đến cả lúc nào chiếc khăn trong túi bị đánh tráo cô cũng không hề hay biết.

Nghê Hòa Chi vòng tay ra sau ôm lấy cổ cô, cả người mềm mại thơm ngát cứ thế ngã vào lòng cô.

"Cô trốn cái gì? Tôi sẽ ăn thịt cô à?" Nghê Hòa Chi hơi ngẩng đầu, để lộ chiếc cổ thiên nga mềm mại thon dài, ánh mắt trêu chọc không hề che giấu.

Tô Dụ khẽ cụp mắt, nhìn rõ mồn một sự quyến rũ ác ý mà Omega che giấu dưới vẻ mặt ngây thơ.

Tô Dụ nhận ra đây là trò đùa của Nghê Hòa Chi, nhưng dù sao cô cũng chỉ là một cô gái vừa trưởng thành, chưa trải qua phân hóa, cũng chưa từng yêu đương, chưa biết cách đối phó với sự trêu chọc của Omega, không thể ứng biến linh hoạt, khó bề tiến thoái.

So với vẻ lúng túng của cô, Nghê Hòa Chi lại tỏ ra thoải mái hơn nhiều, giống như đang rình bắt con mồi, lặng lẽ chờ đợi cô lọt vào lưới của mình.

"Hửm? Sao lại tránh tôi? Là không biết làm à?" Nghê Hòa Chi nghiêng đầu, không nhận được hồi đáp của Tô Dụ liền đuổi theo đòi giải thích, hệt như cô yêu tinh dụ dỗ người ta trong sách.

"Tôi, tôi sẽ không... không làm cái đó với cô..."

Hai chữ đó, Tô Dụ thật sự không tài nào thốt nên lời, cùng lúc với sự ngượng ngùng là một chút tức giận ẩn hiện. Trêu đùa cô như vậy thật sự vui đến thế sao? Vui đến mức có thể đem chuyện này ra làm trò đùa.