Chương 19

Chỉ có Tô Dụ, không chút lưu tình đẩy cô ra.

Và là... hai lần.

Khát khao thắng thua và chinh phục của Nghê Hòa Chi bỗng bùng lên dữ dội.

Hừ!

Thú vị đây!

Ngày dài đằng đẵng, cái làng núi nghèo nàn nhìn mãi không thấy điểm dừng này, đến một nơi để giải khuây tiêu khiển cũng chẳng có.

Mà cô ngốc nhỏ kia... chính là sự tồn tại thú vị duy nhất.

………

Bên ngoài tiếng ve kêu râm ran, ánh nắng chói chang chiếu xiên qua khung cửa, Nghê Hòa Chi chán chường vô vị nằm trên giường, ngẩn ngơ nhìn chiếc quạt trần xoay tít trên đầu.

Căn nhà này thật sự nghèo xơ nghèo xác, không có máy tính, không có điện thoại, không có bất kỳ thiết bị điện tử nào, đến cả TV cũng không có, không biết ba người trong gia đình này lúc rảnh rỗi làm gì để gϊếŧ thời gian.

Nghê Hòa Chi không muốn trốn trong phòng tiêu phí thời gian, cô đi ra khỏi phòng, thấy bà đang ngồi trên ghế bành khâu đế giày, cô nói với bà muốn ra ngoài đi dạo. Bà vui vẻ đồng ý: “Làng núi nghèo nàn này của chúng ta có gì mà đi dạo đâu, nhưng phong cảnh thì cũng đẹp, cháu cứ đi dạo một vòng, nhân tiện làm quen với môi trường.”

Vừa nói, bà vừa lục túi, rút ra một nắm tiền lẻ nhét vào tay cô: “Từ con đường trước nhà đi thẳng về phía trước, đến cổng làng là có thể thấy một cửa hàng tạp hóa nhỏ. Cháu cầm số tiền này đi, muốn ăn gì thì mua.”

Nghê Hòa Chi tuy kiêu căng, nhưng cũng hiểu chuyện, cô biết rõ từng đồng tiền trong nhà này đều kiếm được không dễ dàng, đương nhiên không chịu nhận. Nhưng bà nhất quyết muốn cho, cô không từ chối được, đành nhận lấy hai đồng xu.

Cô cất kỹ đồng xu, nở nụ cười ngọt ngào với bà: “Cháu cảm ơn bà.”

“Hai đồng mua được gì chứ? Cứ cầm hết đi.” Bà làm bộ muốn nhét số tiền lẻ còn lại vào tay cô.

“Đủ rồi ạ.” Nghê Hòa Chi vẫy vẫy tay, vọt ra khỏi cửa.

Cô men theo con đường nhỏ đi về phía trước, qua những ngôi nhà san sát trong làng, từ xa đã thấy một lá cờ nhỏ màu đỏ dựng đứng, trên đó viết ba chữ “Cửa hàng tạp hóa” bằng mực đen. Dưới gốc cây hòe cổ thụ bên cạnh, có mấy ông bà cụ phe phẩy quạt mo, quây quần nói chuyện nhà chuyện cửa.

Nghê Hòa Chi liếc mắt nhìn quanh một lượt, không thấy bóng dáng Tô Dụ, định quay đầu trở về thì đột nhiên nghe thấy một tràng tiếng nô đùa khúc khích.

Tiếng nói trong trẻo non nớt, rõ ràng là của trẻ vị thành niên, nhưng lại tràn ngập những lời chửi rủa độc ác.

“Ò ò ò ò ò, quái vật ra rồi, mọi người mau chạy...”

“Đồ câm thối, con điếc chết tiệt... lè lè lè lè lè... mẹ tao nói con câm sẽ lây bệnh, bị nó chạm vào cũng sẽ biến thành câm, chúng ta cùng đánh đuổi nó đi.”

Nghê Hòa Chi nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy mấy cậu bé khoảng bảy tám tuổi, mặc áo cộc quần soóc, nửa thân trên bò rạp trên bãi cỏ, giương ná cao su nhắm vào cô bé đang đào rau dại cách đó không xa. Hòn sỏi nhỏ từ đầu ngón tay phải bắn ra vèo một cái, rơi trúng cổ cô bé không lệch một ly.

Cô bé ôm cổ quay đầu lại, chắc là bị đau, hai mắt ầng ậng nước. Khi chạm phải ánh mắt khıêυ khí©h của mấy thằng bé, cô bé vội vàng cúi xuống, ánh mắt lộ vẻ run rẩy sợ hãi.

Ánh mắt Nghê Hòa Chi chợt khựng lại.

Đây không phải... em gái của Tô Dụ sao?

Sao cô bé lại ở đây? Tô Dụ không cho cô bé ra ngoài mà?

Thư Huệ tai không nghe được, lúc này đang là mùa vụ bận rộn, máy kéo, máy gặt chạy qua chạy lại không ngừng trên đường, điều này cực kỳ nguy hiểm đối với một người câm điếc. Tô Dụ ôm hết mọi việc đồng áng, thà rằng mình chịu cực một chút cũng không để Thư Huệ gặp nguy hiểm, chỉ dặn cô bé ở nhà ôn bài.