Chương 1

Tô Dụ cắt lúa cả một buổi sáng, mồ hôi không ngừng nhỏ giọt từ gương mặt thanh tú trắng nõn ấy, thấm ướt cả bộ đồng phục học sinh đã sờn cũ, dán sát vào eo và bụng, lộ ra vóc dáng mảnh mai.

Dưới gốc cây hòe bên bờ sông, mấy người nông dân đang ngồi khoanh chân nghỉ ngơi. Ngẩng đầu nhìn thấy Tô Dụ vẫn đang làm việc, họ cất tiếng gọi lớn: "Này, cháu ơi, lại đây uống nước đi!"

Tô Dụ lấy khăn tay ra, lau mồ hôi trên cổ, lặng lẽ tìm một chỗ râm mát ngồi xuống, từ chiếc túi vải bạt mang theo lấy ra chồng đề ôn thi đại học dày cộp, một chân co lại, đặt chồng đề lên đầu gối.

Để tiết kiệm thời gian, trưa cô không về nhà ăn cơm, chỉ ăn tạm mấy nắm cơm mang theo. Có lẽ do thời tiết nóng bức, nắm cơm bị ủ quá lâu trong túi vải nên khi ăn có vị chua.

"Cô bé, ăn thịt đi!" Người đàn ông ở phía đối diện mở hộp cơm nhà mình, đưa món thịt kho tàu đến trước mặt Tô Dụ.

Tô Dụ lên tiếng cảm ơn, nhưng không đưa tay gắp, ánh mắt cô vẫn tập trung vào bài tập trước mặt.

Người đàn ông hiểu tính nết cô, không miễn cưỡng nữa, mỉm cười thu tay về: "Không ngờ một cô gái yếu mềm như cháu, làm việc lại tháo vát hơn cả mấy ông chú chúng tôi, một buổi sáng đã cắt được cả một khoảnh ruộng lớn, thật giỏi!"

Tô Dụ có tính cách trầm lặng, giữa đôi mày thanh tú luôn ẩn chứa nét u buồn. Nghe thấy lời khen cũng không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ khẽ "ừ" một tiếng từ cổ họng coi như đáp lại.

Người đàn ông cầm bát xúc cơm ăn, bắt đầu nói chuyện phiếm: "Dụ ơi, thằng Ba nhà chú nói, lần thi này cháu lại đứng nhất toàn thành phố, điểm cao hơn hẳn người thứ hai. Cuối năm nay là tốt nghiệp rồi, cháu đã nghĩ kỹ muốn thi đại học nào chưa?"

"Cháu muốn đến Tân Thành." Nói đến chuyện học hành, Tô Dụ hiếm khi lộ ra vẻ hân hoan phù hợp với lứa tuổi của mình.

"Tân Thành là thành phố quốc tế đó, có thể mở mang tầm mắt." Người đàn ông vui lây cho cô, trên gương mặt chất phác hiện lên sự ấm áp chân thành nhất, cười rạng rỡ: "Mặc dù cháu học giỏi, năm nào cũng nhận học bổng, nhưng đi Tân Thành học thì học phí và sinh hoạt phí cũng là một khoản chi không nhỏ. Bà cháu thường xuyên đau ốm, em gái lại phải học trường chuyên biệt, liệu nhà cháu có đủ tiền không?"

Tô Dụ nghe vậy, tay đang giải đề khựng lại, trong mắt hiện lên một tia ảm đạm.