Hơi thở mang mùi hương nhàn nhạt tràn vào chóp mũi cô như mùi rượu ủ lâu năm, khiến người ta say mê không nỡ rời xa.
Cô không chút giữ lại mà dựa hẳn vào anh, như thể việc bị anh nhào nặn, dung nhập vào cơ thể anh, cũng là điều cô cam tâm tình nguyện.
Âm thanh ướŧ áŧ bên tai ngày càng rõ, hơi thở của anh hoàn toàn xâm chiếm cô. Lớp vỏ dịu dàng của Phó Trầm Nghiễn trong khoảnh khắc này đã bị bóc bỏ hoàn toàn.
Tô Nhất Nhiễm bị tấn công đến tan tác, chỉ có thể né đi, giọng đứt quãng: “Phó Trầm Nghiễn... em thở... em không thở được.”
Hơi thở anh trầm hẳn xuống, anh cố gắng kìm nén khao khát của cơ thể, lưu luyến rồi mới chịu buông ra.
Làn da trắng mịn của cô bị sắc hồng phủ kín, l*иg ngực phập phồng dữ dội, môi dưới căng mọng, diễm lệ, còn dính lại vệt ẩm khi quấn quýt, như được bọc một lớp kẹo ngọt ngào.
Vẫn còn muốn nữa...
Ánh mắt Phó Trầm Nghiễn không kiểm soát được mà dừng lại trên người cô. Đôi mắt vốn luôn điềm tĩnh lạnh lẽo của anh lúc này lại dâng lên sự cuồng nhiệt nồng đậm.
Anh hít sâu để kiềm chế, rồi nhắm mắt lại.
Không thể để cô phát hiện...
Cô sẽ sợ, sẽ chạy trốn, sẽ giống như mẹ anh. Anh sẽ không để cô bị tổn thương, càng không để cô rời xa mình.
“Phòng anh ở đâu?”
Phó Trầm Nghiễn sững sờ mở mắt, đầu óc anh bị lời nói của Tô Nhất Nhiễm làm cho choáng váng.
Là ý anh đang nghĩ sao?
Chắc là không phải.
Giọng anh trầm thấp: “Ngay phía trước...”
Phó Trầm Nghiễn lấy thẻ phòng ra. Tô Nhất Nhiễm dựa vào tường, chậm rãi ổn định lại thân thể mềm nhũn, cô đưa tay nắm lấy cánh tay anh muốn đỡ, dù sao chính anh cũng phải vịn tường mới có thể đi được.
Vậy rốt cuộc là ai đỡ ai?
Phó Trầm Nghiễn bất đắc dĩ rút tay ra: “Để anh bế em nhé?”
Bàn tay nóng rực đặt lên lưng bàn tay cô. Dù là câu hỏi, nhưng hành động của anh lại không cho phép nghi ngờ.
Một cơn choáng váng ập đến, Tô Nhất Nhiễm đã rơi vào vòng tay anh. Nhiệt độ nóng bỏng thiêu đốt người truyền qua lớp quần áo mỏng của anh, khiến cô như cảm nhận được bên dưới lớp vải là cơ bắp đang co giãn, gồng lên.
Anh vậy mà vẫn còn sức.
Cô thuận theo tựa cằm lên vai anh rồi khẽ nheo mắt, bàn tay nhỏ bé đặt lên l*иg ngực rắn chắc của người đàn ông.
Thẻ phòng trượt vào khe, chỉ nghe “tách” một tiếng, đèn chùm trong phòng tổng thống lập tức sáng lên. Ngoài cửa sổ kính trong suốt, ánh đèn thành phố rực rỡ trải dài.