Quyển 1 - Chương 6

Nói thẳng ra thì đến giờ Tô Nhất Nhiễm còn chưa từng nắm tay Phó Trầm Nghiễn chứ đừng nói tới chuyện gì sâu xa hơn.

Vì thế, cô chưa từng nghĩ rằng một người điềm đạm, có chừng mực, lịch thiệp như anh lại có thể là kiểu người “bệnh kiều”.

Trong lòng Tô Nhất Nhiễm có chút do dự, nhưng vẻ mặt cô lúc này lại đầy lo lắng.

Cô chậm rãi đưa tay ra đỡ anh, với phản xạ của anh, lẽ ra anh hoàn toàn có thể tránh đi, nhưng Phó Trầm Nghiễn lại không hề né tránh.

“Người anh nóng quá...”

Cách một lớp áo sơ mi mỏng của người đàn ông, hơi nóng truyền đến lòng bàn tay cô không quá rõ rệt, nhưng vẫn khiến cô dễ dàng nhận ra.

Cơ thể anh ngày càng nóng hơn, toàn thân anh cứng đờ lại, giọng nói của anh khàn khàn: “Chỉ cần tắm nước lạnh là ổn thôi.”

Anh cúi đầu nhìn cô với ánh nhìn dịu dàng nhưng hơi thở đã sớm hỗn loạn, vì cô đã chạm vào anh rồi.

Tô Nhất Nhiễm hơi há miệng, nghĩ thầm: Bạn gái chính thức như mình đang ở đây, anh còn muốn đi tắm à?

Đây chẳng phải là cơ hội ngàn năm có một sao?

Cô nắm lấy cổ áo anh, nhưng anh cao đến 1m88, trong khi cô chỉ chạm tới ngực anh, dù kiễng chân vẫn không tới.

“Cúi xuống.”

Phó Trầm Nghiễn nghe lời, cúi người theo lực kéo nhẹ trên cổ áo.

Môi mềm và ấm của cô khẽ chạm vào anh. Tim anh đột nhiên đập nhanh, con ngươi vì kinh ngạc mà giãn ra, rồi nhanh chóng co lại khi lấy lại bình tĩnh.

Anh vòng tay ôm lấy eo cô, ép cô vào giữa bức tường và thân mình. Cơ thể cao lớn của anh chắn hết tầm nhìn của camera trong khách sạn.

Vẻ mặt ấy chỉ mình anh mới được phép nhìn thấy.

Phó Trầm Nghiễn không hề do dự mà cúi xuống, nụ hôn của cô như cơn mưa ngọt rơi xuống mảnh đất khô cằn, mang theo cảm giác dòng máu như dây leo điên cuồng sinh trưởng trong xương cốt, phá đất trồi lên.

Thân thể cô mềm nhũn như không còn xương, cô rúc vào người anh, dường như chỉ cần anh buông tay, cô sẽ trượt khỏi vòng tay ấy.

Vì thế anh chỉ có thể ôm chặt hơn, dùng sức ép cô khảm sâu vào l*иg ngực mình.

Máu trong người anh cuộn trào.

Tô Nhất Nhiễm giãy giụa trong lòng anh, đôi tay yếu ớt của cô nắm lấy vạt áo anh.

L*иg ngực rắn chắc phía trước và bức tường lạnh phía sau hợp thành một chiếc l*иg giam, nhốt cô trong khoảng không chật hẹp, chỉ có thể tiếp nhận tất cả những gì anh ban cho.

Phó Trầm Nghiễn đã sớm sa lầy trong thân thể mềm mại ấy và vô cùng mê luyến...