Với năng lực của cô, việc “công lược” một bệnh kiều chẳng có gì khó.
Nhưng...
Đáng chết thật, tại sao dòng bình luận trôi nổi bây giờ mới nói cho cô biết rằng Phó Trầm Nghiễn chính là tên bệnh kiều kia?
Thật uổng công cô đến trễ!
Khi Tô Nhất Nhiễm còn đang oán thầm, ánh mắt Phó Trầm Nghiễn đã càng thêm u tối. Bàn tay đang chống lên tường của anh siết chặt lại khiến đầu ngón tay cắm sâu vào da thịt.
“Không phải em đến tìm anh sao?”
Không tìm anh, vậy thì có chuyện gì mà cô phải gấp gáp đến thế?
Tại sao lúc nào cũng có chuyện khiến cô bận lòng?
“Đương nhiên là em đến tìm anh rồi, em có gửi tin nhắn cho anh, anh đã xem chưa?”
Tuy cô đã gửi tin nhắn chia tay cho Phó Trầm Nghiễn, nhưng vì anh vẫn chưa trả lời nên cô vẫn còn cơ hội.
Bàn tay đang siết chặt của Phó Trầm Nghiễn khẽ thả lỏng một chút rồi lại nắm chặt hơn nữa.
Cô gửi tin nhắn cho anh, vậy mà anh lại không xem ngay lập tức, rõ ràng anh đã cài thông báo đặc biệt cho cô mà?
Phó Trầm Nghiễn cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, điện thoại đang nằm trong túi áo vest của anh, mà chiếc áo vest ấy thì chẳng biết đã biến mất từ lúc nào.
“Xin lỗi em, anh làm mất điện thoại rồi. Em có chuyện gì quan trọng không? Anh sẽ bảo Đường Tu đi tìm.”
Tô Nhất Nhiễm nhìn sắc đỏ khác thường trên khuôn mặt Phó Trầm Nghiễn, lại thấy trong phần bình luận trực tiếp có người nói nói anh bị hạ thuốc thì ấp úng nói: “Cũng... không có gì quan trọng lắm.”
Thật ra cô chỉ không muốn để anh thấy tin nhắn đó mà thôi.
“Khi nào tìm được thì phải đưa điện thoại cho em trước, anh không được xem.”
“Được.”
Phó Trầm Nghiễn đồng ý không chút do dự, ánh mắt anh rơi xuống chiếc trán đang ửng đỏ của cô: “Em bị đυ.ng có đau không? Anh không nên đứng ở góc khuất như thế.”
Tô Nhất Nhiễm lắc đầu, cô chỉ là va nhẹ vào anh một cái thôi.
[Nam chính và nữ chính quen nhau rồi à? Tôi là độc giả cao quý, có gì mà mọi người không được xem chứ?]
[Nam chính chắc chưa gặp Hạ Lãnh Ngọc đâu nhỉ? Nam chính xông lên, bắt đầu câu chuyện tình ngọt ngào nào!]
[Nhân lúc anh ta bị hạ thuốc thì chiếm lấy đi, đừng cho nguyên nữ chính có cơ hội.]
Đó chính là cách Phó Trầm Nghiễn và Tô Nhất Nhiễm ở bên nhau - anh luôn dịu dàng, nhã nhặn, từng cử chỉ đều toát lên khí chất cao quý.
Anh không can thiệp quá nhiều vào chuyện của cô, và cũng luôn giữ một khoảng cách vừa đủ với cô.