- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Xuyên Nhanh
- Cướp Lấy Nam Chính Bệnh Kiều Điên Phê
- Quyển 1 - Chương 3
Cướp Lấy Nam Chính Bệnh Kiều Điên Phê
Quyển 1 - Chương 3
Khi rời đi, cô ta thậm chí còn chẳng kịp nhắn lại cho chị Triệu một câu.
Mãi đến khi chị Triệu xong việc mới hỏi mọi người về cô ta: “Lãnh Ngọc đâu rồi? Sao ban nãy không thấy cô ta?”
“Chắc là cô ta bỏ đi rồi ạ.”
Chẳng ai trong các nhân viên phục vụ cùng ca có ý định bao che cho Hạ Lãnh Ngọc.
Khi họ lười biếng trốn việc, cô ta đã mỉa mai họ: “Đã nhận tiền thì phải làm cho đàng hoàng, tôi không như mấy người đâu.”
Chị Triệu nghe vậy thì tức đến mức ngực phập phồng dữ dội.
Công việc này là do Hạ Lãnh Ngọc năn nỉ mãi chị ấy mới giúp xin cho cô ta vào làm.
Cô ta có bà ngoại bệnh nặng, tuổi lại xấp xỉ con gái chị ấy nên vì lòng thương người, chị Triệu mới mềm lòng cho cô ta làm nhân viên thời vụ.
Vậy mà giờ đây, cô ta lại bỏ đi mà không nói một lời.
Chị Triệu nghiến răng, chị ấy thật sự nhìn lầm người rồi!
Trong hành lang sáng rực, sàn nhà bóng loáng phản chiếu ánh đèn trên trần nhà.
Phó Trầm Nghiễn vịn tay lên tường, anh chỉ muốn về phòng tắm nước lạnh để hạ bớt cơn nóng trong người.
Cơ thể anh càng lúc càng nóng, đến cả ý thức của anh cũng dần trở nên mơ hồ.
Khi đến gần khúc rẽ, anh đã cố lắc đầu để tỉnh táo, nhưng đúng vào khoảnh khắc anh nhắm mắt, đột nhiên có người đâm sầm vào người anh.
Phó Trầm Nghiễn vốn đã khó chịu lập tức hít mạnh một hơi.
Một mùi hương hoa dịu nhẹ thoáng qua trước mũi anh như làn sương mờ và khẽ khuấy động tâm trí anh.
Anh mở mắt, tầm nhìn của anh lúc này hơi mờ ảo, không hiểu sao trái tim anh bỗng lỡ mất một nhịp, anh đã nắm lấy tay cô.
“Xin lỗi, tôi còn có việc!”
Tô Nhất Nhiễm ôm trán nói lời xin lỗi vì mình chạy vội nên vô tình va phải người ta.
Mái tóc đen dài của cô xõa xuống, đôi mắt cô hơi đỏ lên vì đau, ánh nước long lanh nơi khóe mắt cô khiến con ngươi đen láy của Tô Nhất Nhiễm trông càng thêm trong sáng và sinh động đến lạ.
Ánh mắt Phó Trầm Nghiễn như bị hút chặt vào khuôn mặt tinh xảo của cô: “Em đến tìm anh à?”
Giọng anh khàn khàn nghe như người đang ốm, nhưng lại thấp trầm gợi cảm.
Tầng này chỉ có một phòng là phòng Tổng thống, nếu cô không tìm anh thì còn tìm ai nữa?
Giọng nói này sao quen quá?
Khi Tô Nhất Nhiễm ngẩng đầu, ánh mắt cô chạm ngay vào con ngươi đen sâu thẳm của anh. Mọi tia sáng đều bị hút vào trong đó và không thể thoát ra.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Xuyên Nhanh
- Cướp Lấy Nam Chính Bệnh Kiều Điên Phê
- Quyển 1 - Chương 3