Dù cô ta ở đâu, kể cả trong căn phòng trọ thuê của mình thì cũng luôn có vô số camera giám sát cô ta từng giây từng phút.
Đến nỗi trong giấc mơ mà cô ta cũng thấy vô số đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm.
Anh không cho cô ta đi làm, không cho cô ta ra ngoài, còn dùng tính mạng của bà ngoại để uy hϊếp cô ta.
Cô ta bị giam trong biệt thự của anh như một con chim hoàng yến bị nhốt trong l*иg, lúc nào cô ta cũng bị anh trêu đùa và kiểm soát.
Hạ Lãnh Ngọc hận anh.
Những gì cô ta vất vả có được cuối cùng lại chỉ trở thành món đồ chơi trong tay anh.
Anh đã hủy hoại tương lai của cô ta thì cô ta sẽ hủy diệt cả đế chế thương mại của anh.
Khi cậu chủ nhà họ Kỷ nói muốn giúp cô ta, Hạ Lãnh Ngọc đã lập tức đồng ý với anh ta, cô ta đã lén lấy tài liệu tuyệt mật trong thư phòng của Phó Trầm Nghiễn để giao cho đối phương.
Dù cô ta đã làm như vậy mà anh vẫn không chịu buông tha cho cô ta.
Anh nói cô ta phạm tội tiết lộ bí mật kinh doanh và muốn đưa cô ta sang biệt thự ở nước ngoài.
Cô ta phạm pháp ư? Thật nực cười!
Khi anh giam giữ cô ta, sao không nói là phạm pháp? Anh có sợ pháp luật bao giờ đâu!
Tất cả chỉ là cái cớ để anh nhốt cô ta lại.
Khi đã ra nước ngoài, ở một nơi xa lạ, cô sẽ không còn đường trốn.
Cô ta lại bị nhốt.
Khi phát hiện cả trong nhà tắm cũng có camera giấu kín, Hạ Lãnh Ngọc hoàn toàn sụp đổ. Cô ta đã leo lên tầng thượng của biệt thự và nhảy xuống.
Trước khi chết, cô ta thấy Phó Trầm Nghiễn cũng lao xuống theo mình, dù cô có chết, anh cũng không buông tay cô ta.
Anh đúng là một kẻ điên!
“Hít sâu... Bình tĩnh lại...”
Hạ Lãnh Ngọc cố ép bản thân hít thật sâu để kiềm chế đôi tay đang run rẩy.
Lúc này, Phó Trầm Nghiễn chưa hề quen biết cô ta, đúng hơn là chưa từng gặp cô ta.
Chỉ cần cô ta không chủ động tiếp cận anh thì mọi chuyện sẽ không lặp lại như kiếp trước.
Cô ta tuyệt đối không thể đến phòng họp kia.
Nếu cô ta bị Phó Trầm Nghiễn nhìn thấy, lỡ đâu tên điên đó lại yêu cô ta lần nữa thì đời này của cô ta coi như chấm hết.
Hạ Lãnh Ngọc bước vào phòng thay đồ rồi cởi bộ đồng phục phục vụ trên người mình ra.
Cô ta chán ghét cái tên Phó Trầm Nghiễn đến tận xương tuỷ và chỉ muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức.