Quyển 1 - Chương 1

“Ba anh gϊếŧ chết mẹ anh, bây giờ anh lại ép chết tôi, cả nhà anh đều là một lũ điên!”

“Anh đừng hòng có được tôi, anh vĩnh viễn không bao giờ có được tôi!”

Cô ta lao mình từ tầng thượng xuống giống như con bướm gãy cánh rơi tự do rồi nở rộ một đóa máu đỏ tươi trên nền đất lạnh.

*

“Còn không mau đi đi?” Chị Triệu – người quản lý ca làm thúc giục.

Hạ Lãnh Ngọc bừng tỉnh, cảm giác rơi từ trên cao khiến toàn thân cô ta run rẩy.

“Choang!” Tiếng khay vỡ vang lên, đồ uống đổ tràn ra sàn làm ướt cả áo cô ta, cảm giác ấy lạnh buốt tận xương.

“Cái khay mà cũng cầm không nổi, cô làm ăn kiểu gì thế hả?”

Chị Triệu tức đến phát run.

Cô ta đã đứng đực ra như khúc gỗ rồi mà hai tay còn run rẩy không giữ nổi khay, thật chẳng làm được gì cả.

“Mau đi thay đồ rồi qua phòng họp phụ giúp mọi người đi.”

Nói xong, chị Triệu mất kiên nhẫn vẫy tay dẫn các phục vụ khác rời đi.

Hạ Lãnh Ngọc cúi đầu nhìn bộ đồng phục phục vụ trên người, ánh đèn rực sáng của khách sạn chiếu xuống khiến mọi thứ trở nên mơ hồ như giấc mộng xa xôi.

Cô ta trọng sinh rồi.

Kiếp trước...

Cũng chính hôm nay, trong buổi họp ấy, cô ta vô tình đυ.ng phải tổng giám đốc của Tập đoàn Hoàn Vũ là Phó Trầm Nghiễn, và cũng từ đó được quen biết nhân vật nổi danh của giới thương trường.

Nhà Hạ Lãnh Ngọc nghèo khó, bà ngoại bị bệnh nặng, cô ta chỉ có thể làm nhân viên thời vụ để kiếm tiền sinh hoạt và thuốc men cho bà ngoại, nhưng số tiền ấy vẫn chẳng khác nào muối bỏ biển.

Sau đó, cô ta tình cờ gặp Phó Trầm Nghiễn, khi anh bị người khác bỏ thuốc, cô ta đã cản anh lại và nói rằng chỉ cần có tiền, cô ta có thể làm bất cứ điều gì.

Không ngờ Phó Trầm Nghiễn lại lạnh lùng đẩy cô ta ra, anh ném cho cô một tấm thẻ đen rồi nói: “Cút.”

Vì tiền thuốc và tiền điều trị bệnh của bà ngoại, Hạ Lãnh Ngọc cắn răng nhặt thẻ lên rồi nói rằng nhất định sẽ trả lại tiền cho anh.

Chính vào giây phút đó, cô ta đã lọt vào tầm mắt của anh và bước vào chiếc l*иg son vàng do chính tay anh tạo ra.

Ban đầu, Hạ Lãnh Ngọc rất biết ơn Phó Trầm Nghiễn. Dù anh rất khinh thường cô, nhưng số tiền ấy đã cứu mạng bà ngoại và giúp cô hoàn thành việc học.

Sau khi tốt nghiệp, cô vào làm trong công ty của anh, và đó cũng là lúc cơn ác mộng bắt đầu.

Phó Trầm Nghiễn là kẻ điên.

Cả nhà anh đều là đồ điên!