Chương 50: Thoát thân

Chu Ngu liếc thấy bà ta đi ra ngoài, trong lòng thầm dâng lên một nỗi bất an, e rằng bà ta không phải đi tìm Nhan Ly đơn giản như vậy.

"Nhạn Tân..."

Nhạn Tân cũng đã đoán được phần nào, nàng ấy thấp giọng trấn an: "Nhan Ly đang ở trong đoàn xe Mộ gia, chỉ cần muội ấy không chủ động đi theo thì người Mộ gia tuyệt đối không thể ép muội ấy vào được. Tính tình Nhan Ly vốn lanh lợi, lại được tiểu thư dặn dò trước, chắc chắn muội ấy biết nặng nhẹ mà nghe lời."

Chu Ngu nghe vậy mới miễn cưỡng an lòng, chỉ thầm hy vọng con bé kia đủ thông minh để ứng phó. Hôm nay trời nắng gắt, tuy chưa đến mức nóng hầm hập nhưng việc phải quỳ thẳng dưới nắng giữa sân thế này quả thực là một cực hình. Chu Ngu vốn chưa từng chịu qua thể phạt, chẳng mấy chốc đã cảm thấy không trụ vững nữa. Thế nhưng, nàng không dám để lộ ra bất kỳ sự bất mãn nào, bởi Nhạn Tân và Nhan Ly chính là điểm yếu chí mạng của nàng lúc này.

Trong sân vắng bóng gia nhân suốt một thời gian dài, sự tĩnh lặng đến đáng sợ ấy càng khiến lòng người thêm phần bất an.

Khoảng nửa canh giờ sau, ma ma kia quay lại với khuôn mặt sa sầm. Khi đi ngang qua Nhạn Tân, bà ta còn hằn học lườm nàng ấy một cái cháy mặt. Chu Ngu thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm, biết rằng bọn họ đã không thể đưa Nhan Ly đi.

Sau đó, không gian lại rơi vào tĩnh lặng. Thời gian dần trôi, thân hình Chu Ngu bắt đầu lảo đảo, trên trán cũng lấm tấm những giọt mồ hôi mỏng. Nhạn Tân lặng lẽ nhích người về phía trước, định để tiểu thư tựa vào người mình, nhưng đúng lúc này, hơn mười bà tử và nô bộc đột nhiên ùa vào sân, vây kín hai người họ.

Lưu ma ma tâm phúc bên cạnh lão thái thái chậm rãi bước ra từ trong phòng. Theo sau bà ta là hai nữ sai trẻ tuổi. Bà ta hành lễ với Chu Ngu một cách lấy lệ rồi cất cao giọng: "Lão thái thái có lệnh, Nhị cô nương do bị kẻ xấu xúi giục nên mới phạm phạm phải sai lầm lớn, kẻ đó không thể giữ lại. Lão thái thái thương tình Nhị cô nương không có người hầu hạ nên đã chọn riêng hai người khác cho cô nương, đồng thời yêu cầu cô nương mau chóng giao Nhan Ly ra đây."

Dứt lời, Lưu ma ma lạnh lùng quát lớn: "Người đâu, bắt lấy Nhạn Tân, đánh chết tại chỗ cho ta!"

Chu Ngu hốt hoảng kêu lên: "Không được!"

Thế nhưng Lưu ma ma chẳng hề mảy may lay động, bà ta chỉ lạnh lùng nói: "Nhị cô nương, hôm nay lão thái thái dạy thêm cho cô nương một quy tắc nữa: một người vẻ vang thì cả họ được nhờ, một người tổn hại thì cả họ chịu chung. Gia tộc là thế, mà cô nương với nữ nô cũng vậy. Hôm nay phải để cô nương biết rõ mà sau này hành sự phải biết suy nghĩ kỹ càng."

"Còn không mau động thủ!"

Chu Ngu biết rõ hôm nay mình không thể bảo vệ được người của mình bằng lời nói, nàng dứt khoát đẩy mạnh Nhạn Tân một cái, hét lớn: "Nhạn Tân, chạy mau!"

Nhạn Tân cũng không hề do dự, mượn lực đẩy của Chu Ngu mà nhanh chóng đứng bật dậy, lao thẳng ra ngoài.

Lưu ma ma dường như không ngờ tới việc Nhạn Tân dám phản kháng, bà ta sững sờ mất một lúc rồi mới gào lên: "Đồ tiện tỳ to gan, dám cả gan nghịch ý, mau bắt lấy nó!"

Hơn mười bà tử cùng ùa lên, nhưng Nhạn Tân vốn là người có võ nghệ, thân thủ linh hoạt vô cùng, bọn họ tuyệt đối không thể chạm vào vạt áo nàng ấy. Lưu ma ma tức đến run người, quát lớn: "Đúng là vô pháp vô thiên! Ta lần đầu tiên thấy hạng nô tỳ bỏ mặc chủ tử để tự mình tháo chạy đấy. Nhạn Tân, nếu ngươi dám trốn, hôm nay tiểu thư nhà ngươi khó tránh khỏi nỗi đau xá© ŧᏂịŧ!"

Bước chân Nhạn Tân khựng lại một nhịp, cánh tay sơ hở bị một bà tử túm được. Chu Ngu thấy cảnh đó liền vội vàng hét lên: "Nhạn Tân, đừng nghe bà ta mê hoặc! Ta là thiếu phu nhân Mộ gia, ai dám động vào ta!"

"Chạy đi, mau chạy ra ngoài! Đi tìm cô gia!"

Nhạn Tân nhìn tiểu thư đang ngã ngồi dưới đất, nàng ấy nghiến răng, dứt khoát lao ra ngoài một lần nữa. Sắc mặt Lưu ma ma tái mét, bà ta gào thét: "Hộ vệ đâu? Người đâu, mau bắt lấy con tiện tỳ phản bội này, mặc kệ sống chết!"

Chu Ngu đột ngột quay đầu, trừng mắt nhìn bà ta: "Nhạn Tân là nữ nô mà mẫu thân để lại cho ta, nàng ấy đối đãi với ta bằng lòng chân thành, sao có thể gọi là phản bội tháo chạy!"

Nói xong, Chu Ngu quỳ thẳng người, hướng vào trong phòng mà hét lớn: "Tổ mẫu! Chuyện cướp hôn là ý định của một mình con. Con biết tổ mẫu đang giận, người cứ trút hết lên đầu con, con tuyệt đối không một lời oán thán. Chỉ xin tổ mẫu hãy tha cho Nhạn Tân và Nhan Ly!"

Thế nhưng, đáp lại nàng vẫn là sự im lặng đáng sợ từ bên trong phòng.

Lòng Chu Ngu lạnh toát, nàng liếc nhìn Nhạn Tân đang bị đám hộ vệ và bà tử vây khốn, liền hạ quyết tâm nói: "Nhạn Tân, đoạt lấy binh khí mà mở đường máu đi, nếu có ai bị thương ta sẽ gánh vác hết!"

Nàng có thể nhẫn nhịn, có thể nhượng bộ mọi thứ, nhưng riêng chuyện liên quan đến tính mạng của Nhạn Tân và Nhan Ly, nàng tuyệt đối không lùi bước. Nàng đã từng nói, mạng của họ cũng chính là mạng của nàng.

Nhạn Tân không còn do dự nữa, nàng ấy đoạt lấy thanh đao của một hộ vệ rồi bắt đầu mở đường máu. Vì sợ liên lụy đến Chu Ngu, nàng ấy không hạ tử thủ mà chỉ liều mạng phá vòng vây để thoát ra ngoài.

Lưu ma ma cuống cuồng hối thúc người bắt giữ, trong phút chốc, cả phủ náo loạn cả lên, gà bay chó chạy không yên.