Chương 48: Có chuyện

Thế nhưng, Chu Ngu chẳng ngờ được rằng Mộ Tô lại không về phủ suốt hai ngày liền. Nhạn Tân đi hỏi Ngôn Thụy mới biết, một vụ án cũ vừa có thêm manh mối nên Mộ Tô bận rộn đến mức hai ngày nay gần như chưa hề chợp mắt. Ngôn Thụy định đi xin chỉ thị nhưng Chu Ngu đã ngăn lại. Công vụ là trọng, hà tất phải đem những chuyện vặt vãnh này làm phiền hắn. Chu gia cũng chẳng phải hang hùm miệng rắn gì mà đi không có ngày về, bao nhiêu năm qua nàng đều đã vượt qua được, lẽ nào lại sợ lần này hay sao?

Lễ vật hồi môn không qua tay Phòng thị mà do đích thân Mộ đại gia sai quản gia chuẩn bị, chất đầy hai xe ngựa lớn. Tuy Phòng thị vô cùng bất mãn với việc này, nhưng bà ta cũng không vội vàng phát tác ngay lập tức.

Chu Ngu dẫn theo Nhạn Tân và Nhạn Ly khởi hành hướng về Chu gia. Khi đến nơi, Nhạn Tân vén rèm nhìn ra ngoài, thấy trước cửa Chu gia vắng tanh vắng ngắt. Đừng nói là chủ tử, ngay đến một tên gia nhân có chút thân phận cũng chẳng thấy ra đón tiếp.

"Xem chừng là họ đã biết cô gia không cùng về rồi." Nhạn Tân buông rèm xuống, lo lắng nói: "Tiểu thư, nhìn tình cảnh này, e là hôm nay lành ít dữ nhiều. Nếu họ còn nể mặt đôi chút thì ít nhất cũng phải phái người ra đón chứ."

Chu Ngu cũng lờ mờ cảm nhận được điều đó. Nàng siết chặt chiếc khăn tay thêu, sau một hồi suy tính liền dặn dò Nhạn Ly: "Em cứ ở lại trong xe ngựa, đừng xuống."

Nhạn Ly dĩ nhiên không đồng ý, nhưng Chu Ngu đã nghiêm mặt nói: "Tổ mẫu là người coi trọng thể diện gia tộc nhất, chuyện cướp dâu vốn đã là kinh thiên động địa, tổ mẫu chắc chắn không dung thứ. Lần này bà ấy nhất định sẽ tìm người để trút giận. Bà ấy có lẽ sẽ không xử trí ta quá nặng nề, nhưng với các em thì chắc chắn sẽ ra tay tàn độc. Nhạn Tân có võ công để tự vệ, nhưng em thì không. Em hãy nhớ kỹ, nếu người Chu gia muốn bắt em, cứ việc cầu cứu người của Mộ gia. Dù thế nào đi nữa, giữ được mạng sống mới là điều quan trọng nhất."

Hôm nay có gia nhân Mộ gia đi cùng, cho dù Chu gia có muốn bắt người thì cũng chẳng thể ngang nhiên cướp người ngay trong đội ngũ của Mộ gia được.

Nhạn Ly lo lắng nhìn Chu Ngu: "Nhưng mà tiểu thư..."

"Hôm nay không phải lúc để tranh cãi thiệt hơn, hãy nghe lời ta. Hơn nữa, em ở lại đây cũng có cái lợi riêng." Chu Ngu trấn an: "Nếu ta và Nhạn Tân không ra ngoài trong vòng một canh giờ, em hãy lập tức tìm cách về Mộ gia cầu cứu người đến."

Về tình thâm máu mủ, nàng vốn đã chẳng còn tin tưởng bao nhiêu, càng không thể đem mạng sống của Nhạn Tân và Nhạn Ly ra để đánh cược vào chút chân tình còn sót lại của họ. Tuy biết rằng họ sẽ không lấy mạng mình, nhưng những đòn roi tra tấn thân xác cũng đủ để khiến người ta sống dở chết dở.

Nghe vậy, Nhạn Ly mới miễn cưỡng vâng lời, lo âu dõi theo bóng dáng Chu Ngu và Nhạn Tân bước qua ngưỡng cửa Chu gia. Tên gác cổng vốn đã nhận lệnh từ trước, hắn hành lễ với Chu Ngu rồi nói: "Lão thái thái hai ngày nay lâm bệnh, vừa rồi có lệnh truyền xuống, nếu Nhị cô nương về thì mời người qua đó hầu hạ thuốc thang."

Chu Ngu lập tức hiểu ra ngay, xem chừng hôm nay dù Mộ Tô có đến thì họ cũng đã chuẩn bị sẵn lý do để tách nàng ra. "Hầu hạ người bệnh", đạo hiếu lớn như trời, ai có thể ngăn cản được đây?

Chu Ngu lặng lẽ đi về phía Thọ Hưng Đường. Khi băng qua sân viện, Nhạn Tân tinh mắt phát hiện có người nấp ở góc tường, sau khi nhận ra danh tính, nàng ấy liền thấp giọng nói với Chu Ngu: "Là A Sài ở Thọ Hưng Đường, hắn đợi ở đây vào lúc này e là có chuyện khẩn cấp."

Chu Ngu từng có ơn với A Sài nên hắn vẫn luôn ghi tạc trong lòng. Thỉnh thoảng, nếu nghe ngóng được tin tức quan trọng gì, hắn đều bí mật báo cho nàng. Thế nhưng, vì thân phận là gia nhân lâu năm trong phủ, tai mắt lại khắp nơi, hắn chẳng bao giờ dám công khai gặp mặt Chu Ngu.

Hôm nay, người trong phủ cố ý lạnh nhạt với Chu Ngu nên không hề có người hầu kẻ hạ nào đi theo. Thấy vậy, nàng bèn chậm bước lại, khi đi đến bên tường thì lấy khăn tay lau trán, giả vờ như đang dừng chân nghỉ ngơi.

A Sài lúc này đang nấp ở góc tường phía bên kia, hắn cung kính hành lễ với Chu Ngu rồi nói: "Thưa tiểu thư, thời gian gấp rút, tiểu nhân xin được nói ngắn gọn, xin tiểu thư hãy lắng nghe kỹ."

Chu Ngu khẽ "ừm" một tiếng đáp lại.

"Kể từ ngày tiểu thư rời phủ, lão thái thái vì quá tức giận mà ngã bệnh, Đại cô nương cũng ốm liệt giường, vừa tỉnh lại đã khóc lóc đòi tìm đến cái chết. Nhị phu nhân tâm lực tiều tụy, vừa phải mời thầy thuốc, vừa phải lo liệu mọi việc khiến trong phủ loạn lạc suốt một thời gian."

A Sài nói với tốc độ cực nhanh: "Sáng sớm hôm qua, Nhị phu nhân đến phòng lão thái thái, ở lại đó suốt một canh giờ mới ra ngoài. Đến chiều tối, bà vυ" thân tín của Nhị phu nhân đã lén lút đến Cố hầu phủ một chuyến."