Mãi đến khi trời sập tối, Mộ Tô mới trở về.
Lúc này Chu Ngu vừa mới tắt đèn đi ngủ. Nghe thấy tiếng cửa động, nàng nghi hoặc gọi một tiếng: "Nhạn Tân?"
Chờ một hồi lâu không thấy hồi đáp, Chu Ngu chợt nhận ra điều gì đó, vội vàng ngồi dậy, cách một lớp màn lụa hỏi khẽ: "Có phải phu quân đó không?"
Dứt lời, nàng nghe thấy một tiếng "ừ" nhẹ nhàng.
Chu Ngu ngẩn người một lát, sau đó vén màn, mò mẫm trong bóng tối để xỏ giày. Nàng vừa đi châm nến vừa giải thích: "Vừa nãy Ngôn Thụy báo rằng hôm nay phu quân nghỉ lại thư phòng nên ta không để đèn, chàng đợi một chút."
Trong phòng tối đen như mực, Chu Ngu chỉ có thể dựa vào trí nhớ mà mò mẫm tìm nến. Thế nhưng đây không phải là Dung Bảo Hiên nàng đã ở nhiều năm, cũng chẳng phải Cẩn Ninh Hiên, nàng mới tới đây ngày thứ hai, tự nhiên không thể đi lại tự nhiên trong đêm tối được.
Khó khăn lắm mới chạm được vào cây nến, nhưng khi đang sờ soạn tìm mồi lửa, nàng không cẩn thận bị chiếc ghế đẩu làm vấp chân, cả người đổ nhào về phía trước. Chu Ngu kinh hãi thốt lên một tiếng, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cánh tay nàng đã bị một lực mạnh giữ chặt lấy. Theo đà quán tính, nàng lao thẳng vào một l*иg ngực ấm áp.
Không gian trong phòng tĩnh lặng trong vài nhịp thở. Khi Chu Ngu còn chưa kịp hoàn hồn thì trên đỉnh đầu đã vang lên giọng nói thanh tao như ngọc: "Không sao chứ?"
Nàng vội vàng định thần lại, lùi về sau một bước nhỏ, đáp: "Ta không sao."
Trong bóng đêm, nàng nghe thấy hắn khẽ ừ một tiếng rồi bảo: "Đưa nến cho ta."
Chu Ngu lặng lẽ đưa cây nến trong tay qua. Sau một tiếng động nhỏ, ngọn nến được thắp sáng, ánh lửa bập bùng lan tỏa.
Nàng ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh nhìn của hắn. Theo bản năng, nàng vội vàng né tránh, khẽ cúi đầu lí nhí lời cảm ơn. Mộ Tô không đáp lời, chỉ cầm nến soi một lượt quanh phòng. Trong thoáng chốc, hắn cứ ngỡ mình đã đi nhầm chỗ. Căn phòng vốn dĩ rộng rãi nay lại bị lấp đầy bởi những món đồ lạ lẫm; nếu không phải hắn có khả năng nhìn thấu đêm đen, thì chỉ dựa vào trí nhớ mà đi lại trong căn phòng này chắc cũng khó lòng suôn sẻ.
Bất chợt, ánh mắt Mộ Tô dừng lại ở chiếc giường bạt bộ xa lạ và chiếc giường gỗ lê của mình vốn đã bị đẩy sát vào góc tường. Hắn nhíu mày nhìn Chu Ngu như thầm đưa ra một câu hỏi không lời. Chu Ngu cảm thấy hơi chột dạ, nàng lúng túng giải thích: "Xin lỗi chàng, là phụ thân sai người sắp xếp đấy."
Thực ra sau đó nàng đã bảo Văn Tích đổi lại giường như cũ, nhưng Văn Tích chỉ nói đó là ý của gia chủ nên nàng ta không dám tự quyết. Nàng cũng chẳng tiện vì chuyện này mà đi tìm cha chồng, nên nghĩ bụng nếu hắn về mà không thích thì cứ để hắn tự tay đổi lại là xong.
Đôi mày Mộ Tô hơi trầm xuống. Hết khóa cửa thư phòng, dời đi sập nhỏ, giờ lại còn kê thêm một chiếc giường nữa, vị phụ thân nhát gan của hắn lần này thực sự đã quản hơi quá tay rồi. Theo bản năng, Mộ Tô cho rằng chuyện này có liên quan đến Chu Ngu, hắn bèn đưa ngọn nến tới gần hơn một chút, tỉ mỉ quan sát nữ tử trước mặt.
Nàng có mái tóc đen nhánh dài tới thắt lưng, gương mặt thanh tú không chút phấn son như đóa sen mới nở, đôi mắt lại trong veo sạch sẽ, đúng là dáng vẻ ngoan hiền mà các bậc trưởng bối thường yêu thích. Thế nhưng, liệu có đơn giản chỉ là vì vậy không?
Thấy Mộ Tô cứ nhìn mình chằm chằm, Chu Ngu tưởng hắn không hài lòng với cách bài trí trong phòng, lòng càng thêm áy náy, nàng nhỏ giọng nói: "Ta đã hỏi Văn Tích, nàng ấy nói là ý của phụ thân nên ta không thể tự quyết định được. Ngày mai chàng có thể sai người đổi giường lại như cũ."
Giọng nói của nàng nhẹ nhàng, tư thái lại ngoan ngoãn, nào có chút dáng vẻ đanh đá hay sắc sảo nào. Mộ Tô thản nhiên dời mắt đi, thầm nghĩ có lẽ do mình đã quá định kiến nên mới phán đoán sai lầm về nàng. Tuy nhiên, mọi chuyện đã rồi, chẳng còn cách nào thay đổi được nữa.
"Không sao, nàng nghỉ ngơi trước đi."
Chu Ngu định nói thêm gì đó, nhưng thấy hắn đưa ngọn nến xuống gần chân mình để soi đường, nàng chỉ đành khẽ vâng một tiếng rồi chậm rãi bước về phía giường. Nàng vừa tới cạnh giường, Mộ Tô đã thổi tắt nến, sau đó bước đi thành thục về phía chiếc giường gỗ lê sát tường. Chu Ngu không khỏi ngạc nhiên, hóa ra trong bóng tối hắn vẫn có thể đi lại như đi trên đất bằng, vậy nên hành động đưa nến lúc nãy của nàng thực sự là dư thừa.