Chương 42

Cặp vợ chồng mới cưới cứ thế im lặng suốt dọc đường đi.

Khi về đến Xuất Vân hiên, từ đằng xa Chu Ngu đã thấy Mộ Tô đang đứng chắp tay sau lưng giữa sân, dáng vẻ như thể đang đợi mình. Nàng khẽ thở phào một cái để lấy lại bình tĩnh rồi mới chậm rãi bước về phía hắn.

Hắn vốn muốn nàng tranh đoạt quyền quản gia, nhưng sau khi chứng kiến màn kịch lúc nãy, nàng tự thấy bản thân e là chẳng có bản lĩnh đó. Hay là... cứ đem bộ trang sức quý giá kia trả lại cho hắn vậy?

Cảm nhận được tiếng bước chân phía sau, Mộ Tô chậm rãi xoay người, đôi mắt dán chặt vào người thê tử mới cưới. Hắn nhìn chằm chằm đến mức nàng phải cúi gầm mặt xuống, lúc này mới lên tiếng: "Đến hôn sự mà nàng còn dám cướp, vậy mà lại không dám cãi nhau sao?"

Chu Ngu rụt rè ngước mắt nhìn khuôn mặt đẹp đến quá mức cho phép kia, hồi lâu sau mới lí nhí thốt ra một câu: "... Hay là, để ta cố gắng học nhé?"

Trang sức thì có thể trả lại, nhưng danh phận Mộ thiếu phu nhân này thì chẳng thể trả lại được nữa rồi. Trên đường về nàng đã suy nghĩ rất kỹ, giờ đây ván đã đóng thuyền, lựa chọn duy nhất của nàng là phải đứng cùng chiến tuyến với hắn. Chẳng phải người ta vẫn nói, vợ chồng đồng lòng tát biển Đông cũng cạn đó sao?

Chỉ tiếc là thiên ý trêu ngươi, nàng đã mất mười bảy năm để học cách dịu dàng thục nữ, ai ngờ khi gả vào nhà chồng, những thứ đó lại chẳng dùng được vào việc gì. Không có mẹ chồng chèn ép, phu quân lại khỏe mạnh, gia cảnh lại sung túc, thực lòng nàng rất thích cuộc hôn nhân này. Chẳng phải chỉ là cãi nhau thôi sao? Nàng học là được chứ gì.

Mộ Tô: "..."

Hắn đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu. Giỏi cho một câu "cố gắng học"!

Hắn cúi đầu nhìn người thê tử yểu điệu thục nữ trước mặt, trong lòng trăm mối tơ vò không sao hiểu nổi. Một "bánh bao mềm" yếu đuối thế này, rốt cuộc nàng lấy đâu ra dũng khí để đi cướp hôn cơ chứ? Trong cái nhà này, một kẻ nhát gan đã là quá đủ rồi, giờ lại còn rước thêm một kẻ nữa! Cái ngày tháng này thật chẳng biết phải sống sao cho nổi.

"Ta còn có công vụ, phải ra ngoài một chuyến."

Mộ Tô buông lại một câu rồi dứt khoát quay lưng rời đi, không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.

Đợi bóng dáng hắn đã đi xa, Nhạn Tân và Nhạn Ly mới dám tiến lại gần. Hai nàng nhìn tiểu thư nhà mình đang thẫn thờ nhìn theo hướng Mộ Tô rời đi, rồi nghe nàng khẽ lẩm bẩm: "Có phải hắn giận rồi không?"

Thực ra Chu Ngu cũng đã lờ mờ đoán ra được. Sở dĩ hắn bảo vệ nàng ở Chu gia, phần lớn là vì hắn nghĩ nàng dám cướp hôn thì hẳn phải là người ghê gớm, biết cãi vã tranh giành, nên mới thuận nước đẩy thuyền rước nàng về. Giờ đây biết nàng là tính cách mềm yếu thế này, hắn không tức giận mới là lạ.

Nhạn Tân và Nhạn Ly cũng chẳng biết phải an ủi tiểu thư thế nào, bởi lẽ từ trước đến nay, họ chưa từng thấy vị lang quân nhà nào lại không thích thê tử hiền thục, mà lại chỉ muốn một người vợ biết cãi nhau cả.

Chẳng lẽ, bọn họ còn phải dạy tiểu thư cách cãi nhau sao?

Nhạn Ly hăng hái ra mặt: "Nếu tiểu thư muốn học, nô tỳ đây trái lại có chút ít kinh nghiệm đấy ạ."

Chu Ngu vốn tính tình ôn hòa, Nhạn Tân thì lầm lì ít nói, suốt những năm qua hễ có xung đột với ai là một mình Nhạn Ly "cân" hết. Về khoản này, nàng ấy đúng là có kinh nghiệm thật.

Nghe vậy, cả Chu Ngu và Nhạn Tân đều lặng lẽ nhìn Nhạn Ly. Nhạn Ly chớp chớp mắt, nói tiếp: "Nô tỳ vừa đứng bên ngoài đã nghe thấy hết cả rồi. Cô gia đúng là một tay cãi vã bậc thầy, chỉ bằng vài câu ngắn ngủi đã xoay chuyển được cục diện. Hiện giờ việc cần lo chỉ là tranh giành quyền quản gia, còn chuyện tiểu thư cướp hôn coi như đã êm xuôi rồi."

Chu Ngu nghe vậy thì trong lòng khẽ động. Nàng cẩn thận nhớ lại mọi chuyện, kinh ngạc nhận ra lời Nhạn Ly nói rất có lý. Sau khi Mộ Tô xen vào, chuyện cướp hôn quả nhiên đã được bỏ qua một cách kỳ diệu, giúp nàng thoát khỏi rắc rối một cách sạch sẽ.

Chẳng lẽ, hắn cố ý làm vậy?

"Vào phòng trước rồi nói sau."

Băng qua hành lang ở tiền viện, mấy người từ xa đã thấy đám gia nhân và hộ vệ đang lục đυ.c chuyển đồ đạc vào phòng tân hôn. Nhìn kỹ lại thì toàn là đồ trong của hồi môn của Chu Ngu. Chưa kịp để nàng lên tiếng hỏi, Văn Tích đã nhìn thấy nàng và tiến lại chào: "Thiếu phu nhân bình an."

Chu Ngu khẽ đáp lời rồi hỏi: "Sao lại chuyển hết đồ đạc đến đây vậy?"

Văn Tích cung kính trả lời: "Bẩm Thiếu phu nhân, đây là lệnh của gia chủ ạ. Đáng lẽ những thứ này phải được thêm vào phòng tân hôn từ trước đại hôn, nhưng mấy ngày qua bận rộn quá nên mới trì hoãn đến tận hôm nay."

"Thiếu phu nhân về thật đúng lúc, người xem xem còn cần thêm gì nữa không, nô tỳ sẽ sai người chuyển đến một thể."