Vốn còn trông mong cưới được một người vợ ghê gớm về để trấn áp được những chuyện lộn xộn trong phủ, rốt cuộc lại là mừng hụt một phen.
"Chuyện này có nói toạc móng heo ra thì tân nương cũng là người có lỗi. Không có quy củ thì không thành khuôn phép, nếu chuyện lớn như vậy mà cũng cho qua, thì các cô nương trong phủ sau này cứ thế mà học theo sao!" Phòng thị gay gắt: "Đã gả vào Mộ gia thì phải tuân thủ quy củ của Mộ gia. Đại ca, chuyện này huynh nhất định phải có biện pháp xử lý."
Thế nhưng đợi mãi không thấy Mộ gia chủ lên tiếng, mọi người ngước mắt nhìn lên thì thấy Mộ gia chủ đang nheo mắt gà gật ngủ gật. Nhất thời, sắc mặt của mọi người trong phòng trở nên vô cùng đặc sắc.
Phòng thị tức đến lạc cả giọng: "Được, được lắm! Ai nấy đều bao che cho nhau, là ta chuyện bé xé ra to, chỉ có ta là kẻ ác!"
Mộ gia chủ bị tiếng quát này làm cho tỉnh táo vài phần. Thấy cả phòng đều đang nhìn mình chằm chằm, ông bèn ngáp một cái, cười áy náy: "Xin lỗi nhé, hôm qua ta kích động quá nên ngủ không ngon. Các người vừa nói đến đâu rồi?"
"À, cướp hôn phải không?"
Mộ gia chủ mắt nhắm mắt mở nói: "Theo ta thấy thì cướp hay lắm! Từ nay về sau, A Ngu chính là Tam thiếu phu nhân của Mộ gia, được trưởng bối hai nhà công nhận, đâu đến lượt người ngoài chỉ trích?"
Sau lời Mộ gia chủ, cả sảnh đường lại chìm vào một sự im lặng kỳ quái, ngay cả Mộ Tô cũng phải liếc nhìn cha mình với ánh mắt đầy ẩn ý.
Sở dĩ ông mang danh "người cha nhu nhược", là bởi bất kể gặp chuyện gì, ông cũng đều ba phải rồi rụt cổ lại. Vậy mà hôm nay, ông lại mở miệng bênh vực con dâu mới, quả là chuyện lạ đời.
Phòng thị cũng ngẩn người một lúc mới hoàn hồn, giọng điệu đầy bất mãn: "Đại ca, con cháu trong phủ đều đang ở đây, huynh đừng nên thiên vị quá, dung túng lần này rồi lần sau biết dạy bảo thế nào."
Mộ Tô dường như đã mất hết hứng thú, chẳng muốn dây dưa thêm nữa, liền nói thẳng một câu trúng tim đen: "Nhị thẩm chẳng phải chỉ muốn trị tội tân nương, để giữ chặt quyền quản gia trong tay sao?"
Phòng thị thoáng biến sắc, nhưng vẫn cứng cổ cãi lại: "Con đừng có nói bậy!"
"Ta nói sai sao?"
Mộ Tô ngước mắt, lạnh nhạt nhìn Phòng thị: "Quyền quản gia vốn dĩ thuộc về chi trưởng. Mẫu thân ta qua đời, nhị thẩm thay mặt cai quản đến nay. Giờ đây dâu trưởng đã vào cửa, theo lý thì phải giao lại quyền hành. Nhị thẩm không muốn giao nên mới vội vàng định tội tân nương, mượn cớ đó để không nhắc đến chuyện trao quyền. Nhị thẩm tính toán hay thật đấy, nhưng đã hỏi qua ý kiến của ta chưa?"
Chu Ngu nghe vậy liền lộ vẻ kinh ngạc.
Hóa ra nguyên do nàng bị nhắm vào hôm nay là ở chỗ này.
Vân thị nghe xong cũng sững sờ, một lát sau mới thốt lên đầy ngạc nhiên: "Nhị tẩu hóa ra là vì quyền quản gia sao?"
Ban nãy bà ta còn nói với mình rằng tân nương là người ghê gớm, sợ sau này không áp chế nổi, nên hôm nay phải ra oai phủ đầu trước. Nào ngờ sau lưng lại toan tính như vậy, chẳng lẽ mình bị bà ta đem ra làm bia đỡ đạn sao?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Vân thị cũng chẳng còn vui vẻ gì: "Nhị tẩu, Tam lang nói đúng đấy. Việc quản gia vốn dĩ nên do chi trưởng đảm nhận. Nhị tẩu vất vả bao năm nay rồi, giờ vợ Tam lang đã vào cửa, nhị tẩu cũng nên nghỉ ngơi cho khỏe, hưởng chút thanh nhàn đi thôi."
Phòng thị tức đến xanh mặt, cái ả ngu ngốc này lúc này còn thêm dầu vào lửa làm gì?
"Tam đệ muội nói nghe dứt khoát nhỉ. Sao, chẳng lẽ muội cũng muốn nắm quyền quản gia?"
Vân thị cuống lên: "Muội có ý đó bao giờ, nhị tẩu đừng có ngậm máu phun người!"
Phòng thị cười khẩy: "Thế à? Hay là vì mấy hôm trước ta bác bỏ khoản chi tiêu của muội ở Phương Phi Các nên muội ghi hận trong lòng, cũng muốn tranh giành quyền hành này? Nếu không thì sao tháng trước muội cứ hay lui tới cửa tiệm, chẳng lẽ muốn làm quen trước hay là muốn bới lông tìm vết bắt lỗi ta?"
Bị nói trúng tim đen, hai má Vân thị đỏ bừng: "Cửa tiệm nhà mình sao muội lại không được đến? Chẳng qua tình cờ nghe nói cửa tiệm có vấn đề, muội nghĩ xem có giúp được gì không thôi."
"Tam đệ muội bình thường chẳng màng thế sự, chỉ biết son phấn lụa là, không biết từ bao giờ lại quan tâm đến việc kinh doanh thế? Đến cả chút vấn đề cỏn con của cửa tiệm mà cũng phát hiện kịp thời, muội thật là có lòng." Phòng thị nghiến răng nói.
Cái thứ ngu dốt này, nếu giao quyền quản gia cho bà ta, e là chưa đầy hai tháng gia sản đã bị bà ta phá sạch!
Vân thị bị mắng xối xả đến mức bật khóc ngay tại chỗ, khiến Mộ Tam gia đành phải đứng dậy dỗ dành: "Thôi được rồi, hôm nay đến đây thôi, chúng ta về trước đã."
Vân thị hất tay ông ra, nức nở: "Chàng chỉ biết ba phải, làm người tốt thôi!"
Mộ Tam gia vội vàng dỗ dành thêm vài câu, rồi lên tiếng bênh vực vợ: "Phu nhân quan tâm đến cửa tiệm là có ý tốt, đâu có tâm tư gì khác. Hơn nữa phu nhân nói cũng có lý, theo quy củ thì đúng là chi trưởng nên quản gia."
Phòng thị liếc xéo Mộ Nhị gia một cái, Mộ Nhị gia liền tiếp lời: "Nhị tẩu các người quản gia bao năm nay mọi việc đều đâu ra đấy. Cháu dâu mới về, cứ để nó làm quen với việc trong phủ trước đã rồi hãy bàn."
"Nói thế cũng không đúng, ai mà mới bắt đầu đã biết làm ngay được?"
"Hiện giờ mọi thứ đang nề nếp, tự dưng giao quyền nhỡ đâu xảy ra loạn lạc gì thì sao."
"Cháu dâu ở nhà chắc cũng được học qua việc quản gia rồi, ai mà chẳng có lúc sai sót, cứ từ từ rồi sẽ quen thôi."
"..."
Nhất thời, tiếng khóc thút thít của Vân thị hòa lẫn với tiếng tranh cãi của hai vị lão gia, càng lúc càng gay gắt. Đám con cháu trong sảnh đường, ngoại trừ Mộ Tô, ai nấy đều nín thở không dám ho he, Chu Ngu lại càng ngồi thẳng lưng, chân tay luống cuống không biết làm sao.
Nàng chưa từng thấy cảnh tượng nào như thế này.
Ở Chu gia, người ta toàn ngấm ngầm chơi xấu nhau, chứ đâu có đối đầu trực diện như vậy. Nàng thực sự không biết phải ứng phó thế nào.
Bỗng nhiên, tiếng ngáy vang lên giữa cuộc cãi vã, khiến mọi âm thanh đột ngột im bặt. Tất cả mọi người đều quay sang nhìn về phía ghế chủ tọa, chỉ thấy Mộ gia chủ không biết đã chống tay ngủ gục từ lúc nào.
Chu Ngu không thể giữ bình tĩnh được nữa, đôi mắt nàng trợn tròn kinh ngạc.
Thế này mà cũng ngủ được sao?
"Hừ!"
Bên tai vang lên một tiếng cười khẩy nhẹ, Chu Ngu quay đầu lại thì thấy Mộ Tô đã đứng dậy đi ra ngoài. Nàng ngẩn người một chút rồi vội vàng đứng dậy đi theo, chỉ sợ chậm một bước sẽ bị ai đó gọi lại.
Mộ Tô của hiện tại chắc chắn sẽ không giúp nàng giải vây nữa đâu.
Nhạn Tân và Nhạn Ly đứng hầu bên ngoài cũng có chút ngơ ngác vội bước theo sau, có lẽ là do các nàng va chạm sự đời còn quá ít chăng.