Phòng thị nhếch mép cười nhạt, nói: "Tam lang nói lời gì vậy? Ta chẳng qua chỉ muốn một lời giải thích thôi, người một nhà với nhau có gì đâu mà phải cãi cọ?"
Giải thích? Chu Ngu bình thản liếc nhìn Phòng thị. Hôm qua chuyện ở Chu gia đã ầm ĩ đến mức ấy, nàng không tin người Mộ gia không biết rõ đầu đuôi. Lúc này hỏi đến, chẳng qua là cố ý gây khó dễ mà thôi.
Lại nhớ đến chậu nước hắt trước cửa ngày hôm qua, cũng chẳng khó đoán Mộ gia bất mãn với nàng đến nhường nào. Mộ gia hiện giờ do Nhị phu nhân quản việc nhà, cái gọi là "tẩy trần trừ cũ" hôm qua chắc chắn cũng là do bàn tay Nhị phu nhân sắp đặt.
Thấy Mộ Tô không lên tiếng bênh vực nữa, Chu Ngu liền hiểu ý hắn muốn nàng tự mình giải quyết. Nàng tĩnh tâm lại, đáp: "Ta chỉ là giành lại thứ vốn dĩ thuộc về mình mà thôi."
Một câu nói khiến Phòng thị nghẹn họng, cả gian nhà cũng theo đó mà chìm vào im lặng. Một lúc lâu sau, chỉ nghe Vân thị cất giọng nhẹ nhàng: "Nhưng lúc đó nếu không có cháu dâu gật đầu, thì hôn sự làm sao mà đổi người được?"
Lúc đó gật đầu là vì tổ mẫu đã hứa cho mười sáu hòm của hồi môn. Giờ của hồi môn không thực hiện được thì giao dịch tự nhiên cũng không còn giá trị. Tuy nhiên, chuyện này Chu Ngu không muốn nhắc lại nữa. Nàng trầm ngâm một lát rồi đứng dậy, nhún người hành lễ với Mộ gia chủ: "Phụ thân, chuyện này là do A Ngu suy nghĩ chưa chu toàn. Lúc trước dù thế nào con cũng không nên nhường mối hôn sự mà ngoại tổ phụ đã định cho con, phụ lòng yêu thương của người. Sự đã đến nước này, A Ngu không còn lời nào để biện bạch, xin phụ thân trách phạt."
Ánh mắt Vân thị lóe lên. Bà ta hỏi là tại sao lúc đầu lại đồng ý, sao nàng lại lảng tránh vấn đề chính thế kia?
Phòng thị liếc xéo Vân thị với vẻ chán ghét, rồi tiếp lời: "Chuyện lớn tày đình như vậy, chẳng lẽ chỉ một câu trách phạt là xong chuyện sao?"
Chu Ngu khẽ cau mày, nhanh chóng liếc nhìn Mộ Tô.
Chuyện này nàng vốn đuối lý, bảo nàng phải cãi thế nào đây? Hơn nữa, bản thân nàng vốn dĩ cũng đâu biết cãi nhau.
"A Ngu ngồi xuống trước đã rồi nói." Mộ gia chủ đợi Chu Ngu ngồi xuống, mới ôn tồn bảo: "Trước đó bận quá nên ta quên mất, may mà công văn vẫn chưa kịp làm xong, đợi lát nữa ta đến nha môn làm thủ tục luôn một thể."
Phòng thị thấy hai cha con nhà này ngang nhiên thiên vị tân nương, cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt, lời nói ra cũng chẳng còn kiêng nể gì: "Khoan hãy nói đến chuyện công văn, trước mắt chuyện cướp hôn đã đồn đại khắp kinh thành rồi. Chuyện kinh thế hãi tục bực này quả thật là ngàn năm chưa từng nghe thấy, vậy mà các người vẫn ngồi yên được. Đừng quên Mộ gia còn mấy cô nương chưa định thân, nếu vì rước về một tân nương không biết quy củ mà làm lỡ dở hôn sự của các cô nương trong phủ, đến lúc đó biết đi đâu mà kêu oan!"
Thân mình Chu Ngu khẽ run lên, nàng cúi đầu, tay siết chặt chiếc khăn thêu. Nếu quả thật vì nàng mà làm hỏng thanh danh của các tiểu cô...
"Nếu có liên lụy, thì cũng là liên lụy đến các cô nương Chu gia, có liên quan gì đến Mộ gia?" Mộ Tô vừa chậm rãi nói, vừa cau mày liếc nhìn Chu Ngu, dường như có chút không hài lòng với biểu hiện của nàng.
Chu Ngu như cảm nhận được, ngước mắt lên, trong hốc mắt đã rưng rưng ánh nước, khiến lòng Mộ Tô lại lạnh đi một nửa.
Chẳng lẽ cưới nhầm phải một kẻ nhát gan thật sao?
Không, không thể nào, lúc nãy nàng còn dám mắng hắn cơ mà.
"Cũng không thể nói như vậy được." Vân thị lên tiếng: "Đã gả vào đây rồi thì chính là tẩu tẩu của các cô nương trong phủ, khó tránh khỏi bị người đời dị nghị."
Các cô nương Mộ gia đều nhỏ tuổi hơn Mộ Tô, lúc này ai nấy đều im thin thít không dám ho he.
Chu Ngu ngước mắt nhìn một lượt các cô nương xinh đẹp như hoa như ngọc, trong lòng càng thêm áy náy. Nàng không khỏi nghĩ rằng chuyện này quả thực là do nàng quá ích kỷ, suy nghĩ chưa thấu đáo. Nếu thực sự vì nàng mà làm ảnh hưởng đến thanh danh của các tiểu cô, làm hỏng nhân duyên của họ, thì nàng đúng là tội nhân thiên cổ.
Mộ Tô liếc thấy vành mắt hơi đỏ của Chu Ngu, trông như sắp khóc đến nơi, trong lòng nghẹn lại, hắn nghiến răng: "Tam thúc mẫu lo xa quá rồi. Cho dù có sai thì cũng là sai ở chỗ Chu gia lừa gạt hôn sự của bé gái mồ côi, có can hệ gì đến Tam thiếu phu nhân của Mộ gia ta?"
Chu Ngu nghe ra sự nghiến răng nghiến lợi trong lời nói của Mộ Tô, lại bắt gặp ánh mắt chất vấn và bất mãn của hắn, nàng chột dạ cúi đầu: "Phu quân nói phải."
Nàng biết hắn giận nàng không biết tranh đấu, nhưng nàng thực sự không biết cãi nhau mà.
Mộ Tô: "..."
Mộ Tô mặt không cảm xúc dời tầm mắt đi chỗ khác.