Những bộ trang sức quý giá như vậy, các vị phu nhân đương nhiên không phải giành về cho mình, mà đều là vì con gái của họ. Vì bộ trang sức này mà hai nhà đã không ít lần đấu đá, ngầm gây khó dễ cho nhau. Nhưng ai mà ngờ được, nửa đường lại có kẻ ngáng chân, để rồi cuối cùng chẳng ai trong số họ có được nó.
Phòng thị tức không chịu nổi, đang định lên tiếng mỉa mai vài câu, thì bỗng nghe người nãy giờ vẫn im lặng là Mộ gia chủ cất giọng hiền hòa: "Đến rồi à."
Chu Ngu vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị làm khó, nay lại thấy thái độ của Mộ gia chủ như vậy thì cũng có chút ngẩn người. Ngay sau đó, nàng vội vàng hành lễ nhận lỗi: "Con dâu đến muộn, để cha chồng phải đợi lâu."
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng nàng cảm thấy ánh mắt Mộ gia chủ nhìn mình có phần đặc biệt trìu mến.
Mộ gia chủ chẳng mấy để tâm, xua tay nói: "Không muộn, không muộn. Từ Xuất Vân hiên đến đây vốn đã xa, con mới đến nên đi chậm một chút cũng không sao."
Phòng thị và những người khác chỉ cảm thấy trong lòng như bị nghẹn lại.
Trong số họ, có ai mà không ở xa hơn Xuất Vân hiên chứ? Vậy mà từ sớm đã bị thúc giục đến đây chờ đợi, cớ sao người ở gần nhất lại có thể đến sau cùng?
Lòng dạ này đã thiên vị đến mức nào rồi?
Chu Ngu lại cáo lỗi một tiếng nữa, rồi nhận lấy chén trà từ tay a hoàn, quỳ xuống dâng lên: "Xin cha chồng dùng trà."
Thế nhưng, Mộ Tô vẫn cứ đứng trơ ra đó, không một chút động tĩnh.
Mộ gia chủ cũng không hề để tâm, ông nghiêng người mỉm cười nhận lấy chén trà của con dâu, nhấp một ngụm rồi lấy ra hồng bao đã chuẩn bị sẵn đưa qua: "Con ngoan, mau đứng dậy đi. Nếu con không ngại, sau này cứ theo Trạch Lan gọi ta một tiếng phụ thân, có được không?"
Chu Ngu ngẩn ngơ nhận lấy hồng bao, có chút do dự nhìn Mộ gia chủ, nàng thật sự không ngờ Mộ gia chủ lại có tính tình hòa ái đến vậy.
Thấy nàng không lên tiếng, Mộ gia chủ cũng không hề tức giận, mà chỉ ôn tồn giải thích: "Ta và cha cùng cậu của con trước đây từng có chút giao tình. Nay đã đến đây rồi, con cứ coi nơi này như nhà của mình vậy."
Nhắc đến phụ thân, cõi lòng Chu Ngu cũng dịu lại vài phần, nàng ngoan ngoãn gật đầu hành lễ: "Đa tạ phụ thân."
Mà quả thật, nàng vốn biết Mộ gia và nhà ngoại có chút nguồn cơn, nhưng lại không hay biết Mộ gia chủ lại có giao tình với cả phụ thân mình.
Nghe được tiếng "phụ thân" ấy, Mộ gia chủ cười đến nỗi đuôi mắt hằn lên mấy nếp nhăn, luôn miệng nói mấy tiếng "tốt, tốt", rồi nhìn sang Mộ Tô: "Trạch Lan, mau giới thiệu cho A Ngu đi con."
Một tiếng "A Ngu" lại khiến Chu Ngu thất thần.
Ký ức năm ba tuổi tuy không còn sâu đậm, nhưng nàng biết rằng phụ thân và mẫu thân vẫn luôn gọi nàng như vậy.
Đến lúc này, nàng có phần tin rằng lời Mộ gia chủ vừa rồi không phải là lời khách sáo, có lẽ ông thật sự có quen biết với phụ thân nàng.
Mộ Tô có chút bất ngờ liếc nhìn Mộ gia chủ. Mặc dù người cha này luôn mong hắn thành hôn, nhưng hắn hiểu rõ, thật ra ông chẳng mấy để tâm đến cô dâu mới, mọi việc chỉ làm theo đúng lễ nghi quy củ mà thôi.
Thế nhưng lúc này đây, ông dường như lại rất hài lòng về vị Chu nhị cô nương này.
Mộ Tô quay đầu, bắt gặp một đôi mắt đen tròn long lanh, lại nhìn đến gương mặt kia, quả thực là một dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, đúng kiểu được lòng người lớn.
"Phu quân?"
Một tiếng "phu quân" trong trẻo và dịu dàng kéo Mộ Tô về với thực tại. Hắn vô thức "ừm" một tiếng, rồi mới sực tỉnh, chỉnh lại sắc mặt, bước một bước về phía Mộ nhị gia, gương mặt không chút cảm xúc mà nói.
"Nhị thúc."
Lời lẽ ngắn gọn đến đáng sợ, không có lấy một chữ giới thiệu thừa. Chu Ngu im lặng một giây, rồi bước đến trước mặt Mộ nhị gia, cúi người hành lễ: "Bái kiến Nhị thúc."
Mộ nhị gia dường như đã quen với thái độ của Mộ Tô nên cũng không mấy để tâm, ông đáp lại một tiếng rồi đưa hồng bao cho Chu Ngu.
Sau đó, Mộ Tô cũng dùng cách giới thiệu ngắn gọn tương tự để đưa Chu Ngu đi nhận mặt hết mọi người, rồi kiên nhẫn cạn sạch: "Về thôi."
Chu Ngu nhìn một tay đầy hồng bao, cứ thế mà về sao? So với việc dâng trà, nàng cảm thấy mình giống đến đây để nhận hồng bao hơn.
"Tam lang nếu có việc quan trọng thì cứ đi trước đi, để tân nương ở lại nói chuyện với chúng ta một lát." Phòng thị cất giọng cười mà như không cười.
Trong lòng Chu Ngu chợt thấy bất an. Nàng có thể cảm nhận được sự bất mãn của Phòng thị đối với mình, lúc này giữ nàng lại chắc chắn là có ý đồ xấu.
Thế nhưng, với thân phận là dâu mới, nàng không có lý do gì để từ chối. May mà trên đường đến đây nàng đã biết được quy củ của Mộ gia, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, cứ binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn vậy.
Nào ngờ, người bên cạnh lại cất giọng cà lơ phất phơ: "Tân hôn được nghỉ ba ngày, chẳng phải việc quan trọng nhất lúc này chính là ở bên cạnh dâu mới hay sao?"
Phòng thị bị nói chặn họng, sắc mặt càng thêm khó coi, bà ta cười lạnh một tiếng: "Tam lang đúng là lớn thật rồi, đã biết che chở cho người của mình rồi cơ đấy."
"Chẳng biết cái quy củ này từ đâu ra, ngày thứ hai sau tân hôn mà mặt trời lên đến đỉnh đầu mới đến dâng trà? Thôi thì chuyện này tạm thời không bàn đến, chi bằng chúng ta nói chuyện tại sao trên giấy tờ lại ghi tên Chu đại cô nương, mà người gả đến lại là kẻ khác. Chuyện này chẳng lẽ không nên nói rõ một hai, để nhà chồng biết được, tại sao trong ngày đại hôn lại đổi người hay sao."
Mộ Tô nghe xong, liền kéo Chu Ngu ngồi xuống: "Xem ra nhất thời chưa đi được rồi. Vậy thì chúng ta ngồi xuống cãi nhau thôi."
Mi tâm Chu Ngu giật nảy. Cái gì gọi là "ngồi xuống cãi nhau"?