Chương 36

Trong lòng, Chu Ngu cẩn thận ngẫm lại những lời của Văn Tích, đặc biệt là câu "tính tình đơn thuần". Chẳng hiểu vì sao, nàng nghe thế nào cũng cảm thấy có gì đó không đúng.

"Gia chủ hiện tại của Mộ gia chính là Đại lão gia." Văn Tích nói đến đây thì ngừng lại một lát, rồi mới tiếp lời: "Sau khi Đại nương tử và Đại công tử qua đời, Đại lão gia đã từ chức Đại Lý Tự Khanh, hiện tại chỉ đang giữ một chức nhàn ở Thành Phòng Ty."

Mấy năm trước, Chu Ngu cũng từng loáng thoáng nghe được một vài lời đồn về Mộ gia. Nàng chỉ biết rằng Đại phu nhân và Đại công tử đột ngột qua đời chỉ sau một đêm, khiến cho Mộ Đại lão gia đau buồn khôn xiết mà từ quan, còn lại những chuyện khác thì nàng biết rất ít.

Nhắc đến đây, nàng bèn hỏi thêm một câu: "Không biết mẫu thân và huynh trưởng đã gặp chuyện gì vậy…"

Ánh mắt Văn Tích thoáng chút ảm đạm, nàng ta khẽ đáp: "Đêm đó trong phủ xảy ra hỏa hoạn, Đại nương tử và Đại công tử đã không thể thoát ra được."

"Thiếu phu nhân, đã chải tóc xong rồi ạ, người xem thử xem?"

Thấy Văn Tích không muốn nói thêm về chuyện này, Chu Ngu cũng không hỏi nữa. Nàng ngước mắt nhìn vào gương, không khỏi ngỡ ngàng trong giây lát.

Quả đúng là người đẹp vì lụa, ngựa tốt vì yên, đến chính nàng nhìn vào cũng không tránh khỏi kinh ngạc trước vẻ đẹp của mình.

"Đa tạ."

"Không dám ạ, đây là việc trong bổn phận của nô tỳ." Văn Tích ngừng một chút rồi nói tiếp: "Thiếu phu nhân, trước đây cả Nhị phòng và Tam phòng đều đã đến hỏi xin bộ trâm cài này."

Sắc mặt Chu Ngu hơi sững lại, nàng có chút kinh ngạc nhìn Văn Tích. Văn Tích liền tránh ánh mắt của nàng rồi nói: "Nhưng Lang quân vẫn luôn không đồng ý, may mà bây giờ Thiếu phu nhân đã đến rồi."

Chu Ngu nhanh chóng trao đổi ánh mắt với Nhạn Tân.

Chuyện này quả nhiên có uẩn khúc. Bộ trâm cài này đã là thứ mà các phòng khác đều muốn có, bây giờ lại rơi vào tay nàng, e rằng sắp tới sẽ có thêm nhiều sóng gió.

"Đại lão gia không quản chuyện hậu trạch, còn Tam lang quân thì bận rộn công vụ, cho nên những năm nay mọi việc trong nhà đều do Nhị phu nhân quán xuyến. Bây giờ cuối cùng cũng đã mong được Thiếu phu nhân về rồi." Văn Tích tiếp tục nói.

Chu Ngu càng nghe càng cảm thấy không ổn.

Xem ra, Mộ gia không hề hòa thuận như nàng đã tưởng.

Nàng vừa mới về đã phải giành quyền quản gia, có thể tưởng tượng được những ngày tháng sau này chắc chắn sẽ không hề yên bình.

Nhưng Văn Tích lại là tỳ nữ thân cận của Mộ Tô, ý của nàng ta chẳng phải cũng là ý của Mộ Tô hay sao?

Hôm qua Mộ Tô đã giữ thể diện cho nàng, vậy thì dù với thân phận là Thiếu phu nhân Mộ gia hay là để báo đáp hắn, đây đều là những việc nàng nên làm.

Thế nhưng, Chu Ngu chỉ nhẹ nhàng cụp hàng mi dài xuống, không đáp lời.

Việc quản gia quá phiền phức, mà người Mộ gia lại phức tạp như vậy, nếu không cần thiết, nàng thực sự không muốn nhận lấy.

Văn Tích quan sát phản ứng của Chu Ngu, trong lòng đã hiểu rõ, bèn chuyển sang chuyện phiếm vài câu thì Mộ Tô cũng vừa về tới.

Hắn bước vào phòng, liếc nhìn Chu Ngu một cái rồi đi thẳng vào gian trong thay y phục. Sau khi sửa soạn xong xuôi, hắn bước ra và dặn Văn Tích dọn bữa sáng.

Chu Ngu liếc nhìn sắc trời, bèn nhắc nhở: "Trời không còn sớm nữa, chúng ta không nên đến dâng trà muộn."

Vậy mà Mộ Tô lại tỏ ra không mấy để tâm: "Không sao, cứ dùng bữa sáng trước đã."

Có lẽ thấy Chu Ngu có chút bất an, hắn bèn nói thêm một câu: "Ăn no một chút, lát nữa sẽ về muộn đấy."

Trong lòng Chu Ngu cảm thấy có gì đó kỳ lạ nhưng lại không nói ra được. Nhưng hắn đã nói vậy rồi, nàng đương nhiên cũng không phản bác nữa, yên tâm cùng hắn dùng bữa sáng.

Một bữa sáng mà kéo dài đến tận ba khắc (khoảng 45 phút).

Nhìn Mộ Tô chậm rãi đứng dậy, trong lòng Chu Ngu càng hiểu rõ hơn, mối quan hệ giữa Mộ Tô và gia đình có lẽ không được hòa thuận cho lắm.

Nàng hít một hơi thật sâu, thẳng lưng lên. Thôi thì đến đâu hay đến đó, thuyền theo lái, gái theo chồng, dù sao cũng không thể tệ hơn hoàn cảnh của nàng ở Chu gia được.

Mãi cho đến khi nàng bước vào chính sảnh, nhìn thấy đông đủ mọi người của Mộ gia, nàng mới hiểu ra rằng, đúng là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.

Chẳng ai tốt hơn ai được bao nhiêu.