Chương 50: Không khống chế được

Bốp…

Đáy mắt Tiêu Họa Sanh ánh lên màu máu, xoay người vung tay tát một cái.

"A…" Liễu Nhiên Nhi bị đánh hộc cả máu, kêu la thảm thiết: "Ngươi dám đánh ta!"

Tiêu Họa Sanh túm lấy tóc ả, giọng điệu cố nén sát ý mất kiên nhẫn: "Lão tử nhịn ngươi lâu lắm rồi đó tiện nhân, muốn chết thì nói thẳng ra!"

"Ngươi dám!" Linh lực toàn thân Liễu Nhiên Nhi bùng nổ, gương mặt vặn vẹo định gϊếŧ chết nàng!

Ai ngờ giây tiếp theo, Tiêu Họa Sanh vung tay một cái.

"Bốp" một tiếng, Liễu Nhiên Nhi vậy mà lại bị ném bay đi, rơi thẳng vào đống thịt nát lúc nhúc giòi bọ kia.

"A cứu mạng… ọe…"

Hàn Tu kinh ngạc nhìn cảnh này, Nhiên Nhi là Xích cấp ngũ giai đó, sao lại không qua nổi một chiêu dưới tay một phế nhân cơ chứ?

Hoàn hồn lại, hắn ta định đến cứu Liễu Nhiên Nhi, thế nhưng nhìn cảnh tượng ghê tởm ả đang lăn lộn trong đống thịt nát và giòi bọ, khiến hắn ta không nhịn được quay người nôn ọe, đâu còn tâm trí nào mà cứu người nữa.

Dung Liên Kiều suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Nhưng thấy tiểu thư vội vàng rời đi, nàng ấy vội vàng đuổi theo.

Cách đó một cây số, Tiêu Họa Sanh vịn vào một gốc cây, thở hổn hển từng hơi nặng nhọc, trán rịn mồ hôi lạnh, ánh mắt có hồng quang như ẩn như hiện.

Không ổn rồi, mùi tanh hôi kia kí©h thí©ɧ nàng quá lớn, sự bứt rứt muốn hút máu của nàng không nhịn được nữa rồi!

Dung Liên Kiều trong lòng kinh hãi: "Tiểu thư, người sao vậy!"

Tiêu Họa Sanh đột nhiên nhìn về phía cổ nàng ấy, liếʍ liếʍ khóe môi, nhưng lại khó khăn nói: "Ngươi tránh xa ta ra một chút! Mau!"

Nàng sợ không khống chế được, sẽ hút cạn máu của nàng ấy!

Dung Liên Kiều thấy nàng không ổn, đâu dám rời đi, mấp máy môi, vừa định nói gì đó.

Tiêu Họa Sanh không nhịn được nữa trực tiếp lao tới, định cắn vào cổ nàng ấy.

Thế nhưng ngay sau đó, một bóng đen từ trong vạt áo Tiêu Họa Sanh xuất hiện, trong nháy mắt hóa thành một thân hình cao lớn thon dài.

"Chậc, đúng là một hiện trường bắt gian khiến người ta khó chịu!"

Đàm Yếm đưa tay xách Tiêu Họa Sanh lên, thân hình lóe một cái, rồi biến mất không thấy đâu.

Dung Liên Kiều đang nghển cổ chờ bị hút máu: "?"



Khu vực trung tâm nhất của Vô Vọng Chi Sâm có một cái đầm sâu.

Đầm sâu sủi bọt ùng ục bốc hơi nóng, xung quanh là một vòng nham thạch đáng sợ, thỉnh thoảng lại có một tảng đá lớn văng ra, rơi xuống đất cháy đen một mảng, không một sinh vật sống nào có thể đến gần.

Mà trong đầm lại có một con giao long màu tím đang ung dung bơi lội.

Yêu thú ở Trung Châu cũng giống như con người, đều có bảy cấp bậc.

Mà con yêu thú này, chính là yêu thú Tử cấp mạnh nhất trong Vô Vọng Chi Sâm: Viêm Long Giao!

Chưa từng có con người nào dám đến gần khu vực của nó, cho nên mỗi ngày nó đều chờ đám tiểu đệ yêu thú dâng thức ăn lên, không có việc gì thì lại tu luyện trong cái đầm sâu này.

Nó tuy là một con giao, nhưng lại mơ ước có một ngày có thể hóa rồng, sau đó xưng bá Hồn Nguyên đại lục, bắt con người phải liếʍ móng vuốt cho nó.

… Nhưng Viêm Long Giao có điểm yếu chí mạng đang bị ma đầu nắm trong tay, một khắc trước đó, nó vẫn còn ung dung nghĩ như vậy.

Cho đến giây tiếp theo, tiếng "rắc rắc" vang lên, nham thạch xung quanh từng chút một bị đóng băng, đầm sâu đang sôi sùng sục lập tức bị đông thành nước đá.

Đất trời lấy đầm sâu làm trung tâm, trong nháy mắt tuyết rơi như lông ngỗng, không khí lạnh lẽo bao trùm.

Viêm Long Giao bị ép thu nhỏ lại bằng con rắn run lẩy bẩy, đuôi cuộn tròn thành hình móc câu, đôi mắt nhỏ như hạt đậu đầy vẻ kinh hoàng.

Trời ơi! Nó tu luyện mấy nghìn năm, tên ma đầu này cũng bị phong ấn mấy nghìn năm!

Nó còn chưa hóa rồng, vậy mà y đã thoát ra rồi? Hơn nữa lại còn đến gây sự nữa!

Chết chắc rồi, chết chắc rồi! Đúng là ác mộng, tái hiện lại những chuyện xui xẻo mà nó đã phải chịu đựng từ mấy nghìn năm trước!