Chương 5: Có gì mà không dám

Từng lời nói chói tai truyền đến, Tiêu Họa Sanh đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn: "Hay cho một kẻ phế nhân, hay cho một câu không truy cứu chuyện cũ!"

Nàng phất tay áo, đầu ngón tay đẫm máu đột ngột chỉ thẳng vào Hà Phinh Đình: "Công ơn mười năm nuôi dưỡng của Thái phó, ngươi không biết ơn báo đáp, lại chiếm đoạt gia sản, hãm hại nữ nhi của ân nhân, đúng là lòng lang dạ sói, không khác gì hạng bạch nhãn lang!"

Nàng lại chỉ tay về phía Đoạn Nam Tĩnh: "Năm xưa Thái phó hết lòng dạy dỗ, cũng mong ngươi sau này thành rồng. Tới khi người gặp nạn, đổi lại chỉ là sự vu khống đổi trắng thay đen của ngươi. Ngươi quên đi tình nghĩa, làm nhục nữ nhi người, lấy oán báo ân, đẩy ta vào Âm Hồn Uyên!"

Ánh mắt sắc lẻm của nàng quét qua từng gương mặt của đám đông, đôi mắt đỏ ngầu, từng chữ đanh thép, giọng nói khản đặc:

"Mười năm trước, yêu thú từ Vô Vọng Chi Sâm kéo đến, một mình Thái phó đơn thương độc mã, chiến đấu giữa vòng vây thú dữ, bảo vệ các người qua cơn nguy khốn!"

"Sáu năm trước, Toàn Cơ Trụ trấn giữ quốc vận bị rạn nứt, vô số người kinh hãi lo sợ đất nước sắp vong, Thái phó lấy mệnh hồn làm trận, tử thủ hai năm, mới vá lại được quốc trụ!"

"Ba năm trước, quốc bảo Ly Thiên Kiếm bị mất của Toàn Cơ Quốc xuất hiện ở biên cảnh, vô số cao thủ nghe tin kéo đến, Thái phó trong lúc lâm nguy nhận mệnh mà đi, cũng vì mang trong mình trọng bảo mà trên đường về bị kẻ gian hãm hại, toàn thân tắm máu trở về. Quốc bảo về đúng vị trí, uy thế của Toàn Cơ Quốc càng thêm vững mạnh, nhưng người thì thực lực hoàn toàn bị phế!"

"Bậc quốc sĩ vô song từng tận tâm tận lực, cao thủ đệ nhất năm nào, giờ đây hôn mê bất tỉnh, vậy mà đổi lại là từng tiếng "phế nhân" của các người!"

"Đúng là một lũ tiểu nhân đạo mạo giả nhân giả nghĩa!"

Lời vừa dứt, cả sân lập tức chìm vào tĩnh lặng chết chóc.

Sắc mặt mọi người đều thay đổi, có cả hổ thẹn lẫn khó xử.

Đúng vậy, trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, bọn họ đã sống những ngày tháng yên ổn quá lâu, đến nỗi quên mất sự bình an hiện tại của mình là do ai đã dùng máu để đổi lấy!

Đồng tử Đoạn Nam Tĩnh co rút mạnh, con ngốc này từ lúc nào ăn nói lại mạch lạc rõ ràng đến thế?

Thấy tình hình sắp bị đảo ngược, hắn vội vàng quát lớn: "Vì nước tận tâm tận lực, đó là trách nhiệm không thể chối từ! Nếu là bổn cung có thực lực đó, cũng sẽ làm như vậy!"

"Ngươi không cần phải nguỵ biện lung tung để đánh lạc hướng, chuyện xấu ngươi làm ra không thể nào rửa sạch được, bổn cung càng không thể cưới một kẻ không trong sạch!"

"Người đâu, Tiêu đại tiểu thư tâm trí không bình thường, e là bị kích động mà phát điên, mau đưa nàng ta đi!"

Hà Phinh Đình vội vàng ra hiệu cho kẻ núp trong bóng tối.

"Vâng!"

Nam nhân mặt sẹo đột nhiên xuất hiện, bàn tay thô ráp hóa thành móng vuốt gấu, nhanh chóng vồ về phía Tiêu Họa Sanh.

Xoẹt!

Tiêu Họa Sanh kéo lê thân thể tàn tạ, khó khăn lắm mới né được một chút, móng vuốt sắc nhọn của thú cắm vào vai nàng, vết thương nặng thêm khiến chiếc giá y thấm đẫm một màu đỏ sẫm.

Nàng như không cảm thấy đau đớn, vẫn cười ngạo nghễ: "Hay! Hay lắm! Hay lắm! Thế gian chìm nổi, Tiêu Họa Sanh ta chưa bao giờ xem trọng hưng suy vinh nhục. Con người thân phận có thể hèn mọn như cát bụi, nhưng nhân cách không thể méo mó như loài giòi bọ. Chẳng phải chỉ là lão ma đầu ở Âm Hồn Uyên thôi sao?"

"Bổn cô nương đây gả thì có gì mà không dám!"