Hà Phinh Đình lập tức cười tự giễu mình đã nghĩ nhiều, rồi làm duyên tựa vào lòng hắn: "Đình Nhi nhận lời Điện hạ là được."
Đáy mắt Đoạn Nam Tĩnh nhanh chóng lóe lên vẻ âm hiểm hung ác, tùy tiện dò xét một phen, phát hiện ra nữ nhân này chẳng hề có ý gì với hắn, xem ra cần phải tính toán lâu dài rồi.
Dù sao Tiêu thái phó cũng đã bị Tiêu Họa Sanh mang đi rồi, nàng ta chỉ là một cô nhi không có chỗ dựa, ban cho ngôi vị Thái tử phi đã là phúc tám đời nhà nàng ta rồi, nếu thật sự không được, hắn trực tiếp cướp lấy cũng được!
Không lâu sau, đan sư liền tới, sau khi chữa trị cho Hà Phinh Đình một hồi thì rời đi.
Đoạn Nam Tĩnh thấy nàng ta không sao nữa, cũng rời đi.
Hà Phinh Đình vội vàng nội thị đan điền.
Chỉ thấy trong đan điền, hồng quang dần thu lại, hồng điểu hồn thể lại trở nên ổn định, như thể tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Ả vừa định thở phào, ai ngờ giây tiếp theo, sắc mặt ả đột nhiên trắng bệch, không nhịn được phun ra một ngụm máu.
Thực lực vốn đã đột phá Cam cấp vậy mà lại thụt lùi từng chút một, rơi xuống Xích cấp cửu giai.
Nàng ta kinh hãi thất sắc, rốt cuộc là chuyện gì thế này?
Trong khoảnh khắc đó, Hà Phinh Đình run rẩy đưa tay lên, ấn vào vị trí đan điền, lẽ nào là vì… Chu Tước linh vận này?
Không được, chuyện này tuyệt đối không thể để Thái tử biết, nếu không nàng ta tiêu đời rồi!
…
Tiêu Họa Sanh lấy từ trong nhẫn không gian ra một ngọc bài thân phận màu trắng ngà.
Đây là viên ngọc lần trước ở Ám Thị, nàng đã lấy lại từ chỗ Hà Phinh Đình.
Ma đầu nói với nàng, chỉ cần dùng linh khí mang theo hơi thở của cha nàng, nhưng ít nhất cũng phải là thượng phẩm, rồi nghĩ cách dẫn độ hồn phách của người vào đó, là có thể bảo toàn trọn vẹn.
Trùng hợp là [Chuyển Hồn Cấm Chú] mà nàng dùng trên người ma đầu có thể làm được điều đó.
Tìm một nơi không có người, Dung Liên Kiều bày ra một kết giới để hộ pháp.
Tiêu Họa Sanh ngồi xếp bằng, hai tay kết ấn, trực tiếp kéo hồn phách trong cơ thể Tiêu Tông ra, cẩn thận từng chút một dẫn độ vào trong linh ngọc.
Việc này hoàn toàn tương đương với việc làm một mệnh bài, nhưng mệnh bài không thể vỡ nát, nếu không linh hồn của Tiêu Tông cũng sẽ vỡ nát theo, có thể nói là một cách làm có rủi ro.
Đầu ngón tay nàng dịu dàng vuốt ve bề mặt viên ngọc nhuận trắng, cảm nhận linh hồn của cha bên trong, nàng không đặt nó vào nhẫn không gian, mà trực tiếp phong ấn nó vào trong mi tâm thần xá của mình.
Cách làm này hoàn toàn là một cách còn tàn nhẫn hơn, nếu có kẻ nào muốn động đến linh hồn của cha nàng, trước tiên phải gϊếŧ chết nàng mới có thể lấy ra được!
Còn về thân thể của Tiêu Tông, hoàn toàn chỉ là một cái vỏ rỗng, nàng trực tiếp cất vào trong nhẫn không gian.
Tiêu Họa Sanh điều hòa hơi thở một lát, đứng dậy nhìn về phía chân trời xa xăm, trong đầu hiện lên bộ mặt xấu xí của những kẻ kia, đáy mắt gợn sóng: "Càng tìm hiểu sâu thế giới này, càng thấy nhiều kẻ dơ bẩn, thật đáng để suy ngẫm!"
Suy ngẫm đến mức khiến nàng có một ham muốn gϊếŧ sạch một cách điên cuồng!
Đàm Yếm khinh miệt chế nhạo: "Móc mắt ra là ngươi không thấy nữa."
Tiêu Họa Sanh đảo mắt khinh bỉ: "Ngươi đúng là ồn ào!"
Đàm Yếm: "Chọc thủng màng nhĩ là ngươi không nghe thấy nữa!"
Tiêu Họa Sanh định nói gì đó, đột nhiên ngửi thấy một mùi máu tanh, lập tức nói: "Mùi máu tanh nồng quá!"
Đàm Yếm cười phá lên ngạo nghễ: "Cắt mũi đi là không ngửi thấy nữa!"
"…"
Tiêu Họa Sanh không thể nhịn được nữa cúi đầu gầm lên đầy bực bội: "Khốn kiếp, nhà ngươi lúc làm lễ thôi nôi chắc bốc phải cái vòi phun nước hả, có bệnh à?"
Chỉ thấy cục lông đen kia ở nơi mềm mại của nàng thoải mái lăn một vòng, khinh thường khịt mũi: "Loài người kỳ lạ như ngươi thì cả vạn người mới có một, đã biết bổn quân có bệnh rồi còn hỏi, cẩn thận bổn quân nổi điên một cái là gϊếŧ chết ngươi đó!"