"Hừ, bổn quân tạm thời tha thứ cho sự bất kính của con sâu kiến này, ngươi…"
"Ngươi cái gì mà ngươi, ngươi cút ra đây cho ta!"
Tiêu Họa Sanh tức giận đưa tay ra, định lôi nó ra.
Cho dù nàng sớm đã nhận ra tên ma đầu này dường như không có khái niệm gì về nam nữ, hình như nữ nhân trong mắt y cũng chỉ là một con sâu kiến chẳng khác gì nam nhân.
Nhưng tên ma đầu này dù có là một cục tròn, y cũng là một nam nhân tuấn mỹ như thần, sao nàng có thể cho phép y hỗn xược như vậy được!
Mắt thấy sắp bị lôi ra, móng vuốt nhỏ của cục lông đen bấu chặt lấy lớp áo trong của nàng, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo: "Ngươi dám lôi bổn quân ra thử xem!"
Tiêu Họa Sanh đúng là dám lôi thật!
"Nếu ngươi để bổn quân ở lại đây, bổn quân sẽ nói cho ngươi biết cách không cần dùng đến thứ đồ bỏ đi là nhẫn không gian kia mà vẫn có thể giữ được tính mạng của lão sâu kiến đó vĩnh viễn!"
Không gian im lặng một giây.
Tiêu Họa Sanh mặt không đổi sắc buông tay: "Đàm ca ngài cứ nói!"
Đông Cung.
Đoạn Nam Tĩnh nhanh chóng đặt Hà Phinh Đình lên giường, hét lớn cho hạ nhân mau mời đan sư trong cung tới, rồi lo lắng nói: "Đình Nhi, nàng thấy thế nào?"
"Tiêu Họa Sanh chết tiệt đó, nếu ả cũng tham gia Đại Hội Đấu Linh, vậy thì bổn cung nhất định sẽ gϊếŧ chết ả trong Đại Hội Đấu Linh!"
Thấy hắn lo lắng cho mình như vậy, Hà Phinh Đình trong lòng ngọt ngào, nghiến răng chịu đau: "Điện hạ, chút đau đớn này Đình Nhi chịu được, người đừng lo lắng!"
"Bổn cung sao có thể không lo lắng, Chu Tước linh vận của nàng…"
Ánh mắt Đoạn Nam Tĩnh biến đổi trong giây lát, rồi dịu dàng ôm nàng ta vào lòng: "Đình Nhi, Chu Tước linh vận của nàng mới khống chế được không lâu, bây giờ nàng lại bị thương, bổn cung thật sự sợ nàng không khống chế nổi, nó sẽ phản phệ nàng đó!"
Hà Phinh Đình theo bản năng đưa tay che lấy vị trí đan điền: "Sao có thể chứ, Điện hạ đừng lo lắng!"
Vì ngón tay bị đứt, máu dính đầy tay nàng ta, cứ thế áp lên, hồng điểu hồn thể trong đan điền sáng lên một lúc, hút cạn máu của nàng ta, như thể đang ăn gì đó.
Đồng tử nàng ta khẽ co lại, vội vàng dùng ống tay áo rộng che đi, không để Thái tử phát hiện, ngón tay run rẩy rời khỏi vị trí đan điền.
Thế nhưng ngay sau đó, một cơn đau nhói dữ dội ập đến từ đan điền, như có lửa đang thiêu đốt.
Sắc mặt Hà Phinh Đình trắng bệch, theo bản năng lại ấn ngón tay bị đứt lên đó, cơn đau lập tức dịu đi.
Nhưng nàng ta lại có thể cảm nhận rõ ràng nó đang hút máu của mình.
Phát hiện này khiến nàng ta kinh hãi, chuyện gì thế này, chưa từng nghe nói linh vận lại biết nuốt máu của chủ nhân?
Đoạn Nam Tĩnh không phát hiện ra sự khác thường của nàng ta, ngược lại còn thở dài, trong mắt ánh lên một tia sáng lạ lùng.
"Đình Nhi à, có một chuyện bổn cung vẫn chưa nói cho nàng biết!"
"Lần này không biết tại sao, người các nước cử đến tham dự tang lễ, đều đang ngấm ngầm dò hỏi về linh vận của bổn cung, hỏi ra mới biết, thì ra mọi người đều cho rằng bổn cung có song sinh linh vận!"
Hà Phinh Đình đột nhiên hoàn hồn: "Sao lại có tin đồn như vậy?"
"Chắc chắn là có kẻ muốn tâng bốc để gϊếŧ chết kẻ địch mạnh là bổn cung trước, dù sao như vậy thì những cao thủ trẻ tuổi kia sẽ đánh giá quá cao bổn cung trong Đại Hội Đấu Linh, từ đó nghĩ ra nhiều cách hơn để đánh bại bổn cung!"
Đoạn Nam Tĩnh dịu dàng ôm lấy nàng ta: "Nhưng chúng ta là phu thê một thể, nàng nhất định sẽ giúp bổn cung giành chiến thắng đúng không?"
Hà Phinh Đình mấp máy môi: "Điện hạ, người đây là… có ý gì?"
Đoạn Nam Tĩnh làm ra vẻ nghi ngờ: "Đương nhiên là lúc thi đấu, không cần biết bổn cung thế nào, nhưng Đình Nhi nhất định phải giành giải nhất, mang vinh quang về cho Toàn Cơ Quốc chứ!"