Không lâu trước đó, Tiêu Họa Sanh đã trực tiếp dùng một loại chú thuật đơn giản để khắc họa hình ảnh người trong ký ức của mình ra, cho Dung Liên Kiều xem.
Bảo nàng ấy trong Thái Phó Phủ có những ai cần phải cứu ra, có những ai cho dù chạy thoát cũng phải trừ khử, khiến Dung Liên Kiều kinh ngạc đến sững sờ.
Chính vì Tiêu Họa Sanh trước đó ngây ngốc, cho nên những hạ nhân phản bội kia làm việc gì cũng không hề tránh mặt nàng.
Hơn nữa trong số đó không ít kẻ là tai mắt do hoàng gia cài vào, trước kia là để theo dõi Thái phó, hơn nữa còn là theo dõi một cách quang minh chính đại, sau khi người chìm vào hôn mê, hoàng gia cũng không rút đi, mặc cho bọn họ bắt nạt nàng.
Lại thêm nàng đến Âm Hồn Uyên cũng chưa được bao lâu, những chuyện đã thấy qua, tất nhiên sau khi phục hồi ký ức, đều nhớ rõ mồn một.
Cho nên Tiêu Họa Sanh lần này trở về, chính là để gϊếŧ gà dọa khỉ với Toàn Cơ Quốc, cũng là để báo thù sự bất nhân bất nghĩa của bọn họ khi xưa!
Mà Đại Hội Đấu Linh, chính là khởi đầu cho sự thất bại của Toàn Cơ Quốc!
Tiêu Họa Sanh cười nói hàn huyên với những hạ nhân này, mặc cho bọn họ từ chối, vẫn trực tiếp đưa cho họ một ít tinh tệ, bảo họ rời xa nơi này, đến những thị trấn khá giả một chút mua một căn nhà, sống cuộc sống tốt đẹp.
Sau khi từ biệt bọn họ, Dung Liên Kiều đưa nhẫn không gian của mình cho nàng: "Tiểu thư, Thái phó thì làm sao ạ?"
Nhẫn không gian của nàng ấy là linh khí trung phẩm, bên trong có một nơi có thể chứa được vật sống, cho nên lúc tiểu thư biết được chuyện này, đã bảo nàng ấy mang thân thể Thái phó ra ngoài.
Tiêu Họa Sanh vuốt ve chiếc nhẫn không gian, khẽ lẩm bẩm: "Ta sẽ nghĩ cách cứu sống người."
Đúng lúc này, giọng nói trầm thấp đầy vẻ khinh miệt của ma đầu truyền vào thần thức của nàng: "Thứ đồ bỏ đi này cũng chỉ có thể chứa vật sống trong thời gian ngắn mà thôi, để lâu, lão sâu kiến bên trong chắc chắn sẽ bị ngạt chết!"
"Chỉ dựa vào ngươi mà cũng muốn cứu sống hắn, e rằng đợi đến lúc hắn ngạt chết rồi, ngươi cũng chưa nghĩ ra cách nào đâu nhỉ!"
Tiêu Họa Sanh: "…"
Nàng theo bản năng sờ lên đầu, lúc này mới phát hiện cục lông đen hình như đã không còn ở trên đầu mình nữa.
"Ngươi đang nói chuyện ở đâu vậy?"
Giây tiếp theo, trước ngực Tiêu Họa Sanh khẽ động, một cục lông đen từ trong vạt áo nàng chui ra, cùng nàng mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Tiêu Họa Sanh: "…"
Tiêu Họa Sanh: "?"
Nàng kinh hãi kéo cục lông ra, giọng điệu bực bội gầm lên: "Khốn kiếp, nhà ngươi chui vào đâu thế hả?"
Vì cục lông quá nhỏ lại quá mềm mại, vậy mà nàng lại không hề phát hiện ra, thảo nào nàng cứ cảm thấy trước ngực mình ấm áp!
Cục lông đen giãy giụa một chút trong không trung, phát hiện tư thế này không được đẹp cho lắm, lập tức co rút móng vuốt nhỏ lại, khinh thường hừ lạnh: "Bổn quân thích ở đâu thì ở đó, ngươi quản được chắc?"
Dung Liên Kiều yếu ớt nói: "Cái đó… tiểu thư, sao ta cứ cảm thấy hai người đang cãi nhau vậy ạ?"
Trong mắt nàng ấy, cục lông đen kia cứ "chíp chíp chíp" kêu mãi, giọng sữa non nớt nghe thật sự có chút đáng yêu, nhưng nàng ấy lại hơi sợ cục lông này, cho nên vẫn chưa dám hỏi đây rốt cuộc là con thú gì.
Tiêu Họa Sanh cố nén cơn tức, mỉm cười nói: "Đúng là đang cãi nhau thật, Liên Kiều, sau này ngươi cứ gọi nó là Cầu Cầu là được rồi, nó là khế ước thú của ta, theo một ý nghĩa nào đó, các ngươi cũng là bạn đồng hành đấy!"
Ánh mắt Dung Liên Kiều sáng lên: "Vâng ạ, Cầu Cầu chào ngươi!"
Cục lông đen lập tức ghê tởm xoay người đi, "vụt" một tiếng, lại xông vào trong vạt áo của Tiêu Họa Sanh, ở nơi mềm mại kia thoải mái lăn một vòng.
Không hiểu sao, chỉ cần ở lại đây thôi, đã khiến y thấy hài lòng hơn nhiều so với việc ôm nàng.