Còn về việc không có hơi thở của người sống, vì đây không phải là Thần Cung Cửu Sơn, nàng ấy đã thử qua, người ở Trung Châu không cảm thấy có gì không ổn, chỉ cho rằng nàng ấy đã uống bế khí đan, cũng giúp nàng ấy đỡ được không ít phiền phức.
Sau khi Tiêu Họa Sanh hỏi thăm biết được, ngàn lời vạn chữ cũng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài đầy ngưỡng mộ: Nha đầu này đúng là giàu thật!
Có điều Dung Liên Kiều cứ tò mò nhìn cục lông đen lớn bằng bàn tay đang nằm trên đầu tiểu thư nhà mình, suy nghĩ một lát, vừa định hỏi đó là con thú gì.
Đột nhiên, một giọng nữ õng ẹo truyền đến: "Vương gia! Yêu thú kia đáng yêu quá, ta muốn nó!"
Một đám thị vệ hộ tống một cặp tuấn nam mỹ nữ ăn mặc sang trọng bước vào.
Thiếu nữ mặc váy hồng vừa nói chuyện lúc nãy cứ kéo lấy vạt áo nam nhân, chỉ vào cục lông đen trên đầu Tiêu Họa Sanh.
Mí mắt Tiêu Họa Sanh giật giật, vì ma đầu không chịu ở trong lòng nàng, nên làm tổ luôn trên đầu nàng, không ngờ lại bị để ý tới.
Nam nhân kia lúc nhìn thấy dung mạo của Tiêu Họa Sanh, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh diễm.
Hắn đây là lần đầu tiên nhìn thấy một nữ tử đẹp tuyệt trần như vậy.
Thế nhưng lúc cảm nhận được nàng không có chút linh lực nào, đáy mắt lập tức thoáng qua một tia khinh thường, hắn chỉnh lại vạt áo, rồi bước tới.
"Bổn vương là Hàn Tu, Vương gia của Nguyên Thương Quốc, vị kia là tiểu thư Liễu Nhiên Nhi, nữ nhi của Thừa tướng. Không biết yêu thú cưng của vị cô nương này mua với giá bao nhiêu tinh tệ, bổn vương xin trả giá gấp đôi để mua lại."
Lời này không hề có ý thương lượng, dường như chắc chắn đối phương nhất định sẽ bán cho hắn ta.
"Vương gia, đó chỉ là một con thú cưng nhỏ không có sức tấn công thôi mà! Cần gì phải tốn tiền chứ?"
Liễu Nhiên Nhi vội vàng khoác lấy tay Hàn Tu, nhìn Tiêu Họa Sanh với ánh mắt đầy ghen ghét và địch ý: "Này, ngươi đã biết thân phận của chúng ta rồi, thì nên biết điều mà hai tay dâng yêu thú này lên đi!"
Tiêu Họa Sanh đột nhiên bị chọc cười, không hổ là Trung Châu nơi hoàng quyền là trên hết, đúng là cứ tưởng thân phận có thể chống trời.
Nàng ung dung uống một ngụm trà, không thèm để ý đến bọn họ.
Ngay cả cục lông đen trên đầu cũng không thèm mở mắt, lười biếng nằm đó, cái mũi nhỏ khụt khịt, ngửi mùi hương trên tóc nàng.
Liễu Nhiên Nhi lập tức quát: "Hỗn xược, một kẻ phế vật cỏn con mà cũng dám làm lơ Vương gia chúng ta, muốn chết à!"
Tiện nhân xinh đẹp đều là hồ ly tinh, sẽ quyến rũ Vương gia, đã gặp phải rồi thì ả tuyệt đối không thể để cho nàng sống trên đời này!
Dứt lời, ả vung tay ra lệnh cho thị vệ: "Gϊếŧ chết nó cho ta!"
Hàn Tu bị mất mặt, sắc mặt cũng không mấy tốt đẹp, cho nên nghe vậy cũng chỉ nhíu mày: "Nhiên Nhi, đừng làm hại đến tính mạng người khác."
Ý tứ bên ngoài là, dạy dỗ một chút là được rồi.
"Vâng!" Thị vệ vội vàng xông tới, vung đao định chém.
Dung Liên Kiều hừ một tiếng, vừa định ra tay.
Cục lông đen cũng mở mắt ra với vẻ âm u lạnh lẽo.
Ai ngờ giây tiếp theo, Tiêu Họa Sanh khẽ cụp mắt xuống, một tia hồng quang đáng sợ lóe lên, cổ tay khẽ lật, cong ngón tay búng ra.
"Bốp bốp bốp" mấy tiếng, đám thị vệ kia đột nhiên bị một luồng năng lượng đánh văng đi, nổ tung giữa không trung, máu thịt vương vãi khắp nơi, mùi tanh bao trùm.
Tuy chỉ là một đám thị vệ Xích cấp, nhưng nhiều người như vậy đồng loạt tự nổ, cảnh tượng mới đáng sợ làm sao!
Thực khách xung quanh sắc mặt đại biến, vội vàng rời đi để tránh phiền phức.
Liễu Nhiên Nhi sợ hãi hét lên: "A… Vương gia bảo vệ ta!"
Sắc mặt Hàn Tu khẽ biến, vội vàng kéo Liễu Nhiên Nhi ra sau lưng, ánh mắt nhìn thẳng vào Dung Liên Kiều, kinh ngạc nghi ngờ: "Dám hỏi vừa rồi có phải là do các hạ ra tay không!"