Toàn thân Tiêu Họa Sanh chấn động, đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói vô hình ập đến nơi đầu tim, rõ ràng chỉ là trạng thái linh hồn, nhưng lại khiến nàng cảm nhận vô cùng chân thật.
Nhưng thời gian sắp hết rồi, nàng bắt buộc phải rời đi.
Cho nên cũng không nghĩ nhiều nữa, quay lại phía cây cầu vòm đá, từ từ bước vào vòng xoáy năng lượng để ra ngoài.
Chỉ là trước khi biến mất, không hiểu sao, Tiêu Họa Sanh lại theo bản năng quay đầu nhìn lại phía chân trời xa xăm.
Nơi đó mây đen mù mịt, ẩn hiện sắc đỏ như máu, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua, lại luôn cảm thấy một nỗi buồn thương vô hình.
Như thể đang chờ đợi một sự giải thoát, một sự cứu rỗi.
…
Trong Âm Hồn Uyên, hồn phách quay về cơ thể.
Tiêu Họa Sanh nhắm mắt điều chỉnh hơi thở một hồi lâu, mới từ từ đứng dậy.
Nàng đầu tiên đến suối nước lạnh tắm rửa, thay một bộ váy sạch sẽ, sau đó mới lấy quả trứng thú từ trong nhẫn không gian ra.
Nàng vốn còn hơi lo lắng, rốt cuộc phải làm thế nào để đưa tên ma đầu kia ra ngoài, dù sao trong Âm Hồn Uyên đâu đâu cũng là yêu ma quỷ quái, không có thân xác nào thích hợp để chứa đựng hồn phách của ma đầu.
Bây giờ thì đã được giải quyết ổn thỏa rồi.
Cho nên Tiêu Họa Sanh cũng không quan tâm đây là thú gì, trực tiếp nhỏ máu lập khế ước.
Sau đó cất giọng nói: "Đàm ca ngài có đó không? Chuẩn bị đi, chúng ta sắp ra ngoài rồi!"
Bóng dáng ma đầu đột ngột xuất hiện.
Đâu tiên, Y nhìn nàng với ánh mắt kỳ quái, thấy nàng dường như không hề tức giận chút nào về chuyện tóc mình bị cháy mất một đoạn, bèn khinh thường khịt mũi cười.
Quả nhiên là một con sâu kiến kỳ lạ, hoàn toàn khác biệt với những con sâu kiến khác!
Tiêu Họa Sanh: "?"
Vì biết tên ma đầu này có vấn đề, nên tuy không hiểu y đang cười cái gì, nàng cũng không tìm hiểu thêm, chỉ bày một trận pháp, nhỏ một giọt tinh huyết vào, ra hiệu cho ma đầu ngồi vào.
Hành động của ma đầu có chút kỳ quái, tuy đã ngồi xếp bằng xuống, nhưng ánh mắt y cứ nhìn chằm chằm vào tóc nàng với vẻ đầy ác ý.
Tiêu Họa Sanh còn tưởng tóc mình bị rối, thời gian lại gấp gáp, bèn không để tâm nữa mà bắt đầu niệm tâm pháp của [Chuyển Hồn Cấm Chú], hai tay từ từ kết ấn.
Vì bản thân ma đầu vốn đã rất mạnh mẽ, việc linh hồn xuất khiếu cũng là chuyện vô cùng đơn giản.
Cho nên Tiêu Họa Sanh rất dễ dàng dẫn dắt linh hồn của ma đầu vào trong trứng thú.
E rằng ma đầu cảm thấy nàng không có bản lĩnh làm hại được y, cho nên không hề phản kháng chút nào, nếu không với chút thực lực này của nàng hiện tại, có thành công được hay không thật sự là một ẩn số.
Nhưng Tiêu Họa Sanh cũng gần như bị rút cạn linh lực, sắc mặt trắng bệch, vội vàng điều chỉnh hơi thở: "Tiếp theo là đợi tên ma đầu này được ấp nở ra, hy vọng sẽ nhanh một chút."
Ai ngờ giây tiếp theo, "rắc" một tiếng, vỏ trứng thú vỡ ra từng mảnh, từ bên trong lộ ra một cục… lông tròn vo.
Tiêu Họa Sanh sững người.
Cục lông này màu đen, lông xù như bông gòn, lật ngửa cái bụng nhỏ mềm mại, hai mắt to tròn như quả nho ngấn nước, ngơ ngác ươn ướt nhìn nàng, móng vuốt nhỏ co lại trong đám lông tơ, không nhìn ra là thứ gì.
Ma đầu trước đó chỉ chú ý đến tóc của nàng, cũng không để tâm con sâu kiến này làm trò gì, chỉ cần ra ngoài được là được.
Nhưng y cũng không ngờ, mình vậy mà lại chui vào một cái "cục tròn".
Vẻ ngơ ngác ban đầu lập tức biến mất, cục lông nhìn nàng với ánh mắt đầy hung tợn, rồi bộ lông đen dựng đứng lên, phát ra một tiếng gầm giận dữ non nớt: "Chíp chíp~~!"
Ma đầu: "?"
Tiêu Họa Sanh: "…"
Tiêu Họa Sanh đột nhiên có chút muốn cười, nhưng nàng đã nhịn được.
Không ngờ ma đầu lại biến thành thế này, nàng thậm chí có thể tưởng tượng ra bộ dạng nổi điên xù lông của y sau này, chắc chắn sẽ rất đáng yêu!