Chương 34: Giao dịch đi

"Hơn nữa Phong Vân Minh là đầu mối liên kết với Thần Cung Cửu Sơn, là thế lực duy nhất ở Trung Châu không chịu sự quản lý của hoàng quyền đó!"

Toàn thân Tiêu Họa Sanh cứng đờ, hai tay siết chặt lại, giọng điệu cố nén cảm xúc: "Vậy sao…"

Thì ra Phong Vân Minh chính là cái thứ chết tiệt đã lấy bản mệnh vũ khí của cha nàng làm phần thưởng!

Vậy thì kẻ đã hãm hại cha nàng đến mức đó, liệu có phải cũng là người của Phong Vân Minh không?

Lão chủ sạp lập dị đợi có chút mất kiên nhẫn: "Không đồng ý thì mau đi đi, đừng làm phiền ta làm ăn…"

"Ta nhận lời!"

Tiêu Họa Sanh cười hai tiếng: "Có điều, cũng phải có một thời hạn không quá ngắn chứ."

Lão chủ sạp lập dị sững người một chút, rồi có phần kích động nói: "Thời hạn tối đa là ba năm! Tần Ngạo Thiên là cao thủ Lam cấp, ta không cần biết ngươi dùng cách gì, chỉ cần hắn có thể chết trong vòng ba năm là được!"

"Được!" Tiêu Họa Sanh dường như không để tâm đến việc đối phương mạnh đến mức nào, giọng điệu bình thản: "Giao dịch đi."

Vì một bên không có vật thật để giao dịch, cho nên để đảm bảo chuyện này, hai người đều phải lập Thiên Đạo thệ ước.

Như vậy, để không bị thiên lôi đánh chết, nàng bắt buộc phải làm được, lão chủ sạp lập dị cũng có thể yên tâm.

Trước khi đi, lão chủ sạp lập dị còn tặng Tiêu Họa Sanh một quả trứng thú màu đen: "Đây là ta nhặt được ở gần cây cầu vòm đá kia, không biết là yêu thú gì, coi như là chút lòng thành cảm tạ thêm của ta, nhận lấy đi."

Tiêu Họa Sanh cất thiệp mời và trứng thú vào nhẫn không gian, gật đầu rồi rời đi.

Lão chủ sạp vũ khí kinh ngạc đến sững sờ, lẩm bẩm: "Đó là cao thủ Lam cấp đó, đúng là một kẻ dám nói, một kẻ dám nhận, toàn lũ điên…"



Tiêu Họa Sanh đi về phía cây cầu vòm đá, chuẩn bị rời đi.

Đột nhiên lướt qua một hồn ma mặc hắc bào.

Tiêu Họa Sanh đột ngột dừng lại, xoay người lặng lẽ đi theo.

Hồn ma mặc hắc bào kia không hề phát hiện mình bị theo dõi, cho dù có phát hiện cũng sẽ nghĩ rằng đối phương tình cờ đi cùng đường với mình.

Dù sao hồn phách ở đây đều bị che đi dung mạo và khí tức, đây là sự tự tin mà Ám Thị mang lại cho nàng ta.

Mãi cho đến khi Tiêu Họa Sanh thấy nàng ta tiến vào Đan Dược Các, dừng lại trước quầy chuyên bán tà đan, nghe thấy nàng ta hỏi chủ tiệm giá bán của loại đan dược dùng để thay đổi linh vận, nàng liền có thể chắc chắn thân phận của hồn ma này rồi…

Hà Phinh Đình!

Rất kỳ lạ, đều nói mặc hắc bào vào sẽ không cảm nhận được khí tức.

Nhưng Tiêu Họa Sanh lại có thể cảm nhận rõ ràng khí tức của tất cả hồn phách, như thể nơi này chính là địa bàn của nàng vậy.

Nàng không nghĩ nhiều, cho rằng đây là do thiên phú của Huyết tộc mình.

"Cái gì?" Giọng nói không thể tin nổi của Hà Phinh Đình truyền đến: "Ngươi còn muốn ta phải khai báo linh vận cần thay đổi nữa sao?"

Gần đây Thái tử cứ bắt nàng ta thể hiện Chu Tước linh vận, nàng ta đều lấy lý do thực lực không đủ để từ chối.

Nhưng đã trì hoãn một tháng rưỡi, thực lực của nàng ta cũng đã được Thái tử tìm đan dược cho tăng lên Cam cấp rồi, nếu còn không cho Thái tử xem hiệu quả, hắn chắc chắn sẽ nghi ngờ.

Cho nên nàng ta nhân lúc Thái tử gần đây rời cung để chuẩn bị tang lễ cho con ngốc kia, liền vội vàng đến đây, vốn tưởng mua xong là có thể lập tức rời đi, không ngờ còn phải khai báo linh vận.

Chủ tiệm nói: "Ngươi không khai báo linh vận cần thay đổi, làm sao ta biết bán cho ngươi tà đan phẩm cấp nào?"

"Yên tâm, ra ngoài rồi ai biết ngươi là ai chứ, đừng lo lắng!"

Bất kể là tà đan hay linh đan, đương nhiên đều có đẳng cấp.

Đối với linh vận cần thay đổi mạnh hay yếu, cũng cần tà đan có đẳng cấp tương ứng, nếu không sẽ không thể thành công.