Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cuồng Phi Gả Thay: Chọc Nhầm Bệnh Kiều Ma Đế

Chương 33: Một mạng người, không mặc cả

« Chương TrướcChương Tiếp »
Rất lâu sau này, một ma đầu nào đó quỳ trên ván giặt, rụt rè kể lể với thê tử mình những chuyện xấu mà y từng làm với nàng.

Bầu trời đỏ như máu, hoàng hôn u ám bao trùm.

Trong thế giới mờ tối, thứ đầu tiên đập vào mắt là một cây cầu vòm bằng đá màu đen trông đầy vẻ kỳ dị.

Sau khi đi qua cây cầu vòm đá, là một con phố rộng lớn.

Hai bên đường san sát các loại cửa hàng và sạp hàng, có nơi bán kỳ trân dị bảo, có nơi bán tà đan màu đen, có nơi bán đủ loại xác quái vật.

Thậm chí còn có nơi bán cả tranh vẽ ma đầu, đương nhiên trên đó đều là những con quái vật ba đầu sáu tay, bên cạnh có đề mấy chữ "Âm Hồn Uyên Ma Đầu".

Còn có rất nhiều thứ không nhìn ra được là gì.

Trên mái hiên còn treo từng hàng đèn l*иg màu đỏ máu, tỏa ra thứ ánh sáng kỳ quái, tiếng ồn ào náo nhiệt vọng tới.

Kẻ qua người lại đều khoác những chiếc hắc bào kỳ dị, là những hồn phách lượn lờ qua lại như ma quỷ.

Đây chính là Ám Thị thần bí mà cũng đầy nguy hiểm.

Người tiến vào đây, hồn phách đều tự động bị hút vào, điều thú vị là, để có thể giao dịch mua bán, nhẫn không gian cũng sẽ bị hút vào cùng với hồn phách.

Tiêu Họa Sanh khoác hắc bào nhìn quanh tứ phía, khóe môi khẽ nhếch lên đầy thích thú.

Lúc còn ở Thiên giới, nàng rất ít khi nghe nói đến Ám Thị, cho dù thỉnh thoảng có người nhắc tới, cũng đều tỏ vẻ kín như bưng.

Có lẽ vì rất nhiều thứ bán ở Ám Thị đều là vật cấm không thể công khai ra ngoài, đa phần lại còn là những thứ lưu thông từ Minh giới, kẻ tử thù của Thiên giới, đối với đám ngụy quân tử đạo mạo ở Thiên giới mà nói, e rằng đều mang tâm thái khinh thường.

Không lâu sau, Tiêu Họa Sanh dừng lại trước một sạp hàng, hạ giọng hỏi: "Có thiệp mời tham dự Đại Hội Đấu Linh không?"

Bởi vì trên sạp hàng này bày đủ các loại thiệp mời, loại nào cũng có.

Nàng thậm chí còn liếc thấy một thư mời "đội thám hiểm Âm Hồn Uyên", cũng khá thú vị.

Chủ sạp khựng lại một chút, giọng khàn khàn nói: "Có, một mạng người, không mặc cả."

Tiêu Họa Sanh nhướng mày, ở Ám Thị mua đồ ngoài việc trả bằng tinh tệ ra, đa phần thực ra đều là dùng các loại bảo vật kỳ lạ để trao đổi với người bán, nhưng không ngờ đối phương lại muốn một mạng người.

"Ngươi chắc chắn một tấm thiệp mời cỏn con mà có thể đổi lấy một mạng người sao? Lỡ như đối phương là một tuyệt thế cao thủ thì sao?"

Giọng chủ sạp không đổi: "Không mặc cả."

Chủ sạp bán vũ khí bên cạnh cười một tiếng: "Cô nương đừng để ý đến lão ta, lão chính là một kẻ lập dị, hồn phách của người thường sau khi vào Ám Thị, đều phải ra ngoài trong thời gian quy định."

"Loại bày sạp như chúng ta, bất kể kiếm được bao nhiêu, cũng phải ra ngoài trong vòng mười canh giờ, sau mười canh giờ mới có thể vào lại, nếu không sẽ bị nhốt ở đây vĩnh viễn."

"Mà vị chủ sạp trước mặt cô nương đây, lão ta cũng không biết có thù oán lớn đến mức nào, vào đây rồi thì chưa từng ra ngoài, cứ thế biến mình thành một sinh hồn bị nhốt vĩnh viễn ở nơi này, đồ lão bán đều là trao đổi với người khác, cách một khoảng thời gian lại đổi một lần."

"Nhưng chỉ cần có người đến sạp của lão mua đồ, tất cả yêu cầu của lão, đều chỉ là một mạng người."

Tiêu Họa Sanh lập tức có hứng thú, hỏi lão chủ sạp lập dị kia: "Ngươi muốn mạng của ai?"

Lão chủ sạp lập dị im lặng một lát, giọng điệu cố nén sự căm hận: "Minh chủ Phong Vân Minh, Tần Ngạo Thiên!"

Tiêu Họa Sanh ngạc nhiên nhướng mày.

Đây không phải là tổ chức đã vây đánh ma đầu sao?

"Phong Vân Minh ở Trung Châu có địa vị như thế nào?"

Lão chủ sạp vũ khí cười nói: "Cô nương, cô rõ ràng muốn mua thiệp mời tham dự Đại Hội Đấu Linh, sao lại không biết Phong Vân Minh chứ, phải biết rằng Đại Hội Đấu Linh chính là do Phong Vân Minh tổ chức đó!"
« Chương TrướcChương Tiếp »