Tiêu Họa Sanh nhắm mắt lại, thần thức khẽ động, liền liên lạc với Dung Liên Kiều, giọng nói mang theo sự khàn đặc vì đã lâu không nói chuyện.
"Thiệp mời tham dự Đại Hội Đấu Linh, làm thế nào để có được?"
Dung Liên Kiều suy nghĩ một lát: "Ám Thị có bán, nơi đó bán đủ thứ, chắc chắn có thể mua được!"
Sau đó nàng ấy liền phổ cập cho Tiêu Họa Sanh về Ám Thị.
Rồi tiếp tục nói: "Ám Thị chỉ cần ở nơi cực âm, niệm một loại khẩu quyết đặc biệt là có thể lập tức tiến vào, nhưng người sống thì không vào được."
"Nói cách khác, người tiến vào cũng chỉ có thể là hồn phách."
"Sau khi vào trong, tất cả hồn phách đều sẽ tự động khoác lên một chiếc hắc bào đặc biệt, có thể che giấu toàn bộ khí tức, sẽ không để người khác nhận ra ngươi."
"Hơn nữa, Ám Thị tuy là một tiểu thế giới đặc biệt kết nối với tam giới, nhưng vì trật tự Thiên Đạo không thể bị phá vỡ, hồn phách tiến vào đều sẽ không mang theo thực lực của bản thể, cho nên dù có vô tình đắc tội với người ở vị diện cao hơn cũng không cần sợ."
"Chỉ cần nhục thân của ngươi ở hiện thế được an toàn, ở trong đó không chủ động cởi hắc bào, ra ngoài trong thời gian quy định, thì sẽ không có bất kỳ vấn đề an toàn nào!"
Nơi cực âm, ở Nhân gian đại lục, nếu Âm Hồn Uyên xếp thứ hai, thì không nơi nào dám xếp thứ nhất.
Đôi môi đỏ của Tiêu Họa Sanh khẽ nhếch lên: "Nói cho ta khẩu quyết."
…
Khi hố đen dẫn đến Ám Thị từ từ đóng lại.
Một bóng đen cao lớn đột ngột xuất hiện.
Ma đầu ngồi xổm trên mặt đất, nhìn Tiêu Họa Sanh đang ngồi xếp bằng, hồn phách đã xuất khiếu, đột nhiên đưa tay ra chọc chọc vào má nàng một cách đầy ác ý.
Vù…
Giây tiếp theo, trận pháp màu đỏ máu từ dưới chỗ Tiêu Họa Sanh ngồi sáng lên, đánh bật tay ma đầu ra.
Tuy đối với ma đầu mà nói thì chỉ như gãi ngứa, nhưng năng lượng của trận pháp này vậy mà lại có thể đẩy được y, đủ thấy nó lợi hại đến mức nào, rõ ràng là dùng để phòng ngự những con quái vật khác, huống chi đã không còn con quái vật nào dám đến gần nàng nữa.
Đương nhiên, ma đầu không hề để tâm đến những điều này, y như vừa có được món đồ chơi mới, lại đưa tay ra chọc nàng.
Rồi lại bị trận pháp đánh bật ra.
Y phấn khích nhìn nàng chằm chằm, đưa tay véo má nàng một cái, rồi giật giật tóc nàng, lúc lại bị đánh bật ra thì phát hiện tay mình dính đầy máu.
Ma đầu lập tức không hài lòng, thành thạo lột sạch bộ quần áo rách nát trên người nàng, phất tay dẫn nước từ suối lạnh tới, đơn giản thô bạo mà dội lên đầu nàng, sau khi giội rửa một hồi lâu cuối cùng cũng sạch sẽ.
Nhưng y đột nhiên lại nhớ tới bộ dạng run rẩy vì lạnh lúc nàng hôn mê trước đó, bèn một tay nâng một ngọn lửa, lại đưa đến gần nàng, muốn mang lại "hơi ấm" cho nàng.
Ai ngờ cơ thể Tiêu Họa Sanh vì bị ma đầu xoay chuyển đủ kiểu, không ngồi vững liền sắp ngã xuống đất.
"Vụt" một tiếng, tóc nàng vô tình lướt qua ngọn lửa, cháy mất một đoạn.
Ma đầu đột nhiên sững lại, phất tay dùng nước dập tắt, vẻ mặt trở nên kỳ quái.
Y cho dù bị phong ấn ở đây mấy nghìn năm, nhưng dù sao cũng đã sống cả vạn tuổi, giao tiếp với con người vô số lần, đương nhiên cũng từng nghe qua những câu cổ nhân nói, nào là thân thể tóc tai da dẻ đều là nhận từ phụ mẫu, nào là nữ tử đều coi tóc như mạng các kiểu.
Cho nên ma đầu cứ nhìn chòng chọc vào mái tóc đen bị cháy mất một đoạn nhỏ của nàng, im lặng một hồi lâu, đột nhiên mặc lại bộ quần áo rách nát kia cho nàng, rồi dẫn nước từ Huyết Hà dội lên người nàng.
Lần này, Tiêu Họa Sanh trông như toàn thân bê bết máu, đúng là đã quay lại bộ dạng nhếch nhác như trước của nàng.
Dọn dẹp xong hiện trường vụ án, ma đầu xoay người rồi biến mất, như thể chưa từng đến đây.