Thế nhưng Tiêu Họa Sanh xưng bá ở Thiên giới nhiều năm như vậy, cho dù bây giờ thực lực không mạnh, nhưng chỉ cần có linh lực hỗ trợ, bất kể là thân pháp hay các loại kỹ năng nàng đều biết rất nhiều, đều có thể dễ dàng sử dụng bảo vệ bản thân.
Thậm chí thỉnh thoảng còn chủ động xông vào đám oán quỷ để chém gϊếŧ, huống chi khoảng thời gian này nàng còn chưa dùng đến một huyết chú nào.
Rồi ngay hôm nay, một tháng sau, đã thành công khiến cho đám oán quỷ gần Đoạn Đầu Hà, vừa nhìn thấy nàng là chạy mất dép.
Tiêu Họa Sanh nhíu mày trầm ngâm một lát, rồi quyết định đi đến nơi tiếp theo: [Xuyên Tâm Thụ].
Xuyên Tâm Thụ, nghe tên là biết, mỗi nhánh cây đều sẽ xiên một trái tim khô quắt, có cả của người và động vật, hơn nữa Xuyên Tâm Thụ chính là dựa vào việc hút máu thịt của tim, sau đó tạo ra một loại khí đặc biệt để nuôi dưỡng những con quái vật tàn bạo khác!
Vừa vào đến đây, liền nhìn thấy mấy con quái vật mặc áo giáp, có hai đầu cá, nhưng thân lại là người.
Hai tay chúng mọc ra những chiếc càng như dao phay, là một loại vũ khí gọi là "cốt thích", có thể đồng thời tấn công và phòng ngự nhanh chóng, dễ dàng cắt rách da thịt con người cho đến khi moi được tim ra xiên lên Xuyên Tâm Thụ.
Là một loài còn đáng sợ hơn cả oán quỷ trong đám yêu ma quỷ quái.
Những điều này đều là do Dung Liên Kiều trong khoảng thời gian này đã phổ cập cho nàng trong thần thức, mà đây cũng chỉ được coi là một góc nhỏ xíu của Âm Hồn Uyên mà thôi.
Có thể nói, đám "tân nương" bọn họ lúc mới vào Âm Hồn Uyên, đã được dịch chuyển thẳng đến khu vực có oán quỷ và tử hồn, thật sự là vận may nghịch thiên.
Cũng có thể là do ma đầu cố ý, dù sao y cũng muốn từ từ chơi chết bọn họ, tất nhiên sẽ không để bọn họ chết ngay từ đầu.
Lại thêm đa số con người không hề biết bên trong Âm Hồn Uyên rốt cuộc lớn đến mức nào, cho nên mới tưởng rằng ở đây chỉ có tử hồn và oán quỷ.
Tiêu Họa Sanh khẽ cười rút chủy thủ ra, ngay lúc đám quái vật này gầm rú xông tới, ánh mắt nàng ánh lên màu máu, đột ngột lao về phía trước.
Đã một thời gian không hút máu rồi, nàng rất bực bội, bực đến mức sát khí toàn thân gần như ngưng tụ thành thực chất, chỉ muốn phát tiết, phát tiết một cách điên cuồng!
Bốp bốp bốp…
Tiếng giao chiến vang lên từng hồi, chủy thủ và cốt thích va chạm.
Chủy thủ gãy, cốt thích lại chém tới.
Mắt thấy tim Tiêu Họa Sanh sắp bị đâm xuyên, nàng đột nhiên cười lớn vươn tay, vồ một cái vào không trung.
Vù…
Âm khí lạnh lẽo nồng đậm làm không gian vặn vẹo, một cây lưỡi hái tựa như của Tử Thần đột nhiên xuất hiện, cán dài màu đen, lưỡi dao cong sắc bén ẩn hiện màu đỏ máu, tỏa ra khí tức kinh hoàng như có như không.
Đây chính là bản mệnh vũ khí của Huyết Tộc Thánh Tôn: Tử Vong Chi Liêm!
Vì thực lực không đủ, cho nên lúc bị cưỡng ép triệu hồi ra có hạn chế cực lớn, gần như không thể sử dụng được một phần vạn năng lượng của nó, nhưng mà…
Tiêu Họa Sanh nắm chặt trong tay, vung lên liền chém đôi con quái vật kia, lưỡi hái không dính một tia máu, thậm chí không hề dừng lại chút nào, xông thẳng vào giữa bầy quái vật.
Nhưng để đối phó với đám quái vật này, thì đã đủ rồi!
…
Nửa tháng sau.
Tiêu Họa Sanh quần áo tả tơi nhếch nhác nằm trên đất, gương mặt bẩn thỉu bê bết máu không nhìn rõ biểu cảm, đang thở hổn hển từng hơi nặng nhọc.
Xung quanh đều là những mảnh thi thể quái vật chất đống, thậm chí ngay cả Xuyên Tâm Thụ cũng bị chặt đổ mấy cây, đè nát những trái tim khô quắt.
Không còn con quái vật nào dám đến gần nàng nửa bước, thậm chí trong phạm vi nửa dặm đều đã hình thành một vùng chân không.
Không ai biết trong nửa tháng này nàng đã trải qua những gì, lại giãy giụa trên lằn ranh sinh tử bao nhiêu lần, nhưng theo một ý nghĩa nào đó, nàng cũng là một kẻ điên cuồng ngạo nghễ.