Chỉ là với năng lực hiện tại của nàng, cũng chỉ có những phế nhân không có sức phản kháng hoặc người có thực lực mạnh mẽ như Đàm Yếm, tự nguyện để nàng làm như vậy mới có thể thành công, nếu không nàng chắc chắn sẽ bị đối phương phản phệ mà chết!
Hơn nữa còn có một điều kiện tiên quyết là, đối tượng bị đổi hồn không được rời xa nàng quá lâu.
Ánh mắt Tiêu Họa Sanh lóe lên một tia thích thú ngang ngược, đầu lưỡi khẽ liếʍ đôi môi đỏ: "Chỉ cần ta muốn, một cái phong ấn cỏn con của Âm Hồn Uyên thì đáng là gì?"
"Nếu ngươi không ép ta ở lại Âm Hồn Uyên, ta có thể giúp ngươi ra ngoài!"
"Thế nào, giao dịch này có làm không?"
Tuy không thể duy trì vĩnh viễn, nhưng đối với vị lão ma đầu luôn bị nhốt ở Âm Hồn Uyên này mà nói, chắc chắn là một sự cám dỗ cực lớn.
Đàm Yếm đột nhiên sững người.
Thân hình y rất cao lớn, một thân hắc bào với vạt áo lướt trên đất, bá khí tà mị, yêu kiều tuấn mỹ như quỷ mị, nàng được coi là khá cao ráo trong giới nữ tử, nhưng cũng chỉ vừa vặn đến ngực y.
Thế nhưng lúc này hai người đứng đối mặt nhau, khí thế của nàng lại không hề yếu hơn y chút nào.
Đột nhiên, Đàm Yếm khẽ bật cười, rồi dần dần biến thành cười lớn, ống tay áo rộng màu đen bay phần phật, mái tóc đen như mực không gió mà tự bay, ngạo nghễ khinh thường tất cả.
"Không ngờ, không ngờ, bổn quân lại có ngày hôm nay!"
"Vạn năm qua, người ra điều kiện với bổn quân cũng có rất nhiều, nhưng không một ai trong số họ không chết dưới tay bổn quân."
"Có điều thay vì trực tiếp dùng mạng của ngươi để uy hϊếp ngươi, chi bằng cứ để ngươi chơi đùa ngay dưới mí mắt bổn quân vậy."
Đàm Yếm cúi đầu xuống gần tai nàng, giọng nói trầm thấp quyến rũ ẩn chứa ý cười hưng phấn: "Tiểu Hoa Sinh đáng yêu, bên bờ vực thẳm cheo leo, ngươi phải đi cho vững đấy, lỡ như không cẩn thận rơi xuống tan xương nát thịt, thì bổn quân sẽ đau lòng lắm đó nha!"
"Vậy sao, vậy thì ta xin rửa mắt mong chờ nhé, có điều…"
"Có điều gì?"
Y dường như rất mong chờ phản ứng của nàng.
Dù sao đây cũng là con người duy nhất, ngoài việc nhìn những kẻ loài người đáng ghét kia bị y gϊếŧ chết trong sợ hãi ra, có thể khiến cả thể xác và tinh thần y đều cảm thấy run rẩy và vui sướиɠ.
Tiêu Họa Sanh đột nhiên đưa tay đẩy y ra, ánh mắt kinh ngạc nói: "Thì ra ngài đã hơn vạn tuổi rồi à, năm tháng dường như chẳng để lại dấu vết gì trên gương mặt ngài nhỉ, bảo dưỡng thật tốt quá!"
Nói rồi, nàng còn làm một hành động có chút gian xảo là giơ ngón tay cái lên, cười tủm tỉm nói: "Nếu ta mà đến tuổi của ngài, chắc chắn đã già đến không đi nổi rồi, ngưỡng mộ quá!"
Đàm Yếm: "…?"
Không gian lặng ngắt như tờ trong hai giây.
Ma đầu không thèm nhìn nàng lấy một cái, xoay người rồi biến mất.
Tiêu Họa Sanh đột nhiên bật cười thành tiếng, rồi dần thu lại nụ cười.
Nếu ba tháng sau có thể ra ngoài, vậy thì tiếp theo, phải tiếp tục nâng cao cấp bậc, mà Âm Hồn Uyên chính là nơi rèn luyện tốt nhất!
…
Trong vòng một tháng, ma đầu không hề xuất hiện trước mặt Tiêu Họa Sanh nữa.
Mà Tiêu Họa Sanh vì cấm chế an toàn ở Âm Hồn Uyên đối với nàng đã được gỡ bỏ, nên lúc nào cũng trong tình trạng nguy hiểm, nàng cũng đã ở gần Đoạn Đầu Hà, giao chiến với oán quỷ suốt một tháng.
Gần như là mệt thì tìm một gốc cây lớn nghỉ ngơi một lát, đói thì lấy chút đồ ăn từ trong không gian ra, người bẩn thì đến suối nước lạnh tắm rửa, thỉnh thoảng còn phải chống đỡ những đợt tấn công bất ngờ của oán quỷ.
Đống chủy thủ và trường kiếm từng được Tiêu thái phó đặt vào trong không gian để nữ nhi mình phòng thân cũng đã bị dùng đến gần như hỏng hết.
Linh lực của nàng cũng vừa vặn đột phá Cam cấp, theo lý mà nói thực lực này đối phó với một đám oán quỷ thì cũng được, nhưng với vô số oán quỷ thì không xong rồi.