Mọi người cũng sẽ dựa vào kỹ năng của linh vận để định hướng con đường tu luyện sau này.
Linh vận của gã chính là gấu nâu, cho nên sau khi luyện hóa, gã có thể sở hữu móng vuốt và sức mạnh của loài gấu.
"Mặc xác nó, dù sao thì Chu Tước linh vận này cũng đã vào tay rồi!"
Nam nhân mặt sẹo nhổ một bãi nước bọt, rồi nhanh chóng rời đi.
Tiêu Họa Sanh đau đến mức linh hồn cũng run rẩy.
Ngọn lửa này không làm tổn thương cơ thể nàng, nhưng lại khiến nàng cảm nhận được cơn đau đớn tột cùng như lục phủ ngũ tạng đang bị thiêu đốt!
Trong lúc tuyệt vọng, nàng cảm giác có thứ gì đó trong cơ thể bị ép ra ngoài, một ngụm máu độc màu đen đột nhiên phun ra, cảm giác bỏng rát liền biến mất.
Cùng lúc đó, đầu óc nàng đau nhói, một lượng lớn ký ức đột nhiên ùa vào.
Tâm trí vốn như hài tử cũng phục hồi trong nháy mắt.
Khoảnh khắc đó, Tiêu Họa Sanh đã nhớ lại tất cả.
Thì ra, nàng là Huyết Tộc Thánh Tôn từ Tiên giới Linh Phủ bị tâm phúc bức tử nên đã chuyển thế đến đây!
Chỉ vì vừa mới sinh ra đã bị hạ độc, cho nên ký ức kiếp trước mới bị phong ấn, biến thành một kẻ ngốc nghếch!
Không ngờ đường đường là một cao thủ chí tôn như nàng lại bị một đám sâu kiến hãm hại đến nông nỗi này, quả thực nực cười đến cùng cực!
Tiêu Họa Sanh kéo lê thân thể tàn tạ, chậm rãi đứng dậy, từng giọt máu tươi trượt dài từ đầu ngón tay.
Nàng từ từ liếʍ sạch vết máu trên đầu ngón tay, con ngươi thoáng lóe lên tia máu đỏ rực, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo, khát máu.
Xoay người, mang theo từng bước chân nhuốm máu, nàng tiến về phía có tiếng kèn trống inh ỏi bên ngoài!
"Thái tử điện hạ thật là nhân hậu độ lượng, cho dù ân sư đã trở thành phế nhân, nhưng vẫn cưới đứa nữ nhi ngốc của ân sư!"
"Đúng vậy, điện hạ thân là thiên tài đệ nhất Toàn Cơ Quốc chúng ta, đúng là quá hời cho con ngốc đó rồi!"
Đoạn Nam Tĩnh chắp tay sau lưng đứng ở cửa Thái phó phủ, gương mặt tuấn tú nở nụ cười, khí chất toát ra vẻ cao ngạo bẩm sinh.
Hà Phinh Đình được bà mối dìu ra, hắn vừa định đưa tay ra đỡ.
Đột nhiên, một cây trâm bạc như tia sáng vụt qua, khăn voan của Hà Phinh Đình bất ngờ bị tốc lên, khiến nàng ta kinh hô một tiếng.
Những người xung quanh đều ngẩn ra: "Thái tử phi không phải là Tiêu Họa Sanh sao? Sao lại là Hà Phinh Đình được?"
Một giọng nói lạnh như băng truyền đến: "Sao lại không được? Thái tử điện hạ bày trò tráo dâu, kẻ hạ tiện đến thế này, ta quả thực chưa từng thấy qua. Đúng là một vở kịch hay!"
Mọi người đều nhìn theo hướng giọng nói phát ra, sau đó lập tức chết lặng.
Tiêu Họa Sanh đứng ngay bên đại môn, dáng người nhỏ nhắn yếu ớt, bộ giá y đỏ như máu, mái tóc rối bù xõa tung, khuôn mặt nhỏ nhắn bê bết máu và đất cát.
Thế nhưng, đôi mắt tựa sao dưới hàng mi lại không còn vẻ ngây ngô như trước, mà trong veo như băng, khí thế lại càng ngạo nghễ, coi thường tất cả.
Sắc mặt Đoạn Nam Tĩnh đột ngột biến đổi.