Tiêu Họa Sanh: "…"
Nàng lập tức bị đánh thức, lúc mở mắt nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, ngay cả người có ý chí kiên định như nàng cũng suýt chút nữa hét lên: "?"
Nàng đang trần như nhộng nằm trên tấm thảm giữa đại điện, trước mặt còn có một lão ma đầu đang ngồi xổm.
Y một tay nâng một ngọn lửa, một tay nâng một tảng băng.
Lúc thì đưa lửa lại gần nàng, thấy nàng nóng đến toàn thân đổ mồ hôi, liền đưa băng lại gần nàng, làm tan ra từng giọt nước lạnh giá rắc lên người nàng, thấy nàng lạnh đến rùng mình lại đưa lửa lại gần nàng để hong khô hơi lạnh, cứ lặp đi lặp lại như vậy.
Chơi đùa vô cùng vui vẻ.
"…"
Tiêu Họa Sanh mặt mày cứng đờ nhìn y hai giây, lặng lẽ khép chặt hai chân, hai tay che lấy những chỗ quan trọng, cố gắng đè nén sự bực bội, giọng điệu vô cùng bình tĩnh: "Đại ca, ngài đang nướng xiên que đấy à?"
Tên ma đầu này chẳng lẽ thật sự thích ăn thịt người như lời đồn sao?
Ma đầu liếc nàng một cái, dường như đoán ra được suy nghĩ của nàng, khinh thường khịt mũi: "Bổn quân không bao giờ ăn thịt người."
Cũng đúng, y trông không giống kẻ thích ăn thịt người, mà là người ta thích ăn thịt y thì có!
Tiêu Họa Sanh nhân lúc y đứng dậy, vội vàng lấy một chiếc váy từ trong nhẫn không gian ra mặc vào, vận chuyển linh lực một chút, toàn thân lập tức tỏa ra ánh sáng màu đỏ sậm.
Xích cấp cửu giai, công hiệu tẩy tủy tăng cấp của cánh hoa Huyết Đà Hoa kia, cho dù phần lớn năng lượng đã bị áp chế, vẫn có thể khiến một phế nhân như nàng trong thời gian ngắn xông lên Xích cấp cửu giai.
Điều kỳ lạ là, lục phủ ngũ tạng vốn bị thương nặng vậy mà lại hoàn toàn hồi phục, thậm chí ngay cả cơ thể cũng như được tôi luyện qua, nhẹ nhàng mà mạnh mẽ.
Chẳng lẽ hành vi nướng xiên que vừa rồi của lão ma đầu kia thực ra là đang giúp nàng sao?
Không tệ, cũng còn chút nhân tính!
Tiêu Họa Sanh nhìn một vòng quanh đại điện tối tăm kỳ quái này, không mấy hứng thú thu lại ánh mắt, vừa định bảo ma đầu đưa nàng ra ngoài.
Giây tiếp theo, trong không gian khế ước truyền đến một tia dao động tinh thần, giọng nói có phần gấp gáp của Dung Liên Kiều truyền vào thần thức của nàng: "Tiểu thư không hay rồi!"
"Ta nghe ngóng được, ba tháng sau Trung Châu sẽ có một trận Đại Hội Đấu Linh, nhưng phần thưởng cho người đứng đầu lại chính là… bản mệnh vũ khí của cha tiểu thư, Thất Tinh Đao!"
Đồng tử Tiêu Họa Sanh co rút mạnh: "Cái gì?"
Nàng vẫn luôn biết cha vì giúp Toàn Cơ Quốc lấy lại Ly Thiên Kiếm, trên đường về đã bị kẻ gian hãm hại, đan điền hoàn toàn bị phế, lại không biết bản mệnh vũ khí của người vậy mà lại rơi vào tay kẻ khác, còn bị đem ra làm phần thưởng thi đấu!
Thật đúng là mỉa mai làm sao!
Tiêu Họa Sanh cố nén cơn giận: "Liên Kiều, ngươi còn biết gì nữa, nói hết ra đi!"
Dung Liên Kiều không nỡ nói: "Bây giờ khắp Trung Châu đều đang đồn rằng, nữ nhi ngốc của Tiêu thái phó nước Toàn Cơ, vì không chịu nổi cô đơn mà dan díu với hạ nhân, bị Thái tử bắt gian tại trận, nhưng người lại vì giữ lời hứa hôn ước đã đặt với ân sư, bất đắc dĩ phải cưới biểu tiểu thư của Thái phó phủ."
"Kết quả là con ngốc đó lại đại náo hôn lễ, cuối cùng mắc bệnh điên, tự nguyện gả vào Âm Hồn Uyên!"
"Thái tử lại vô cùng hiểu chuyện đại nghĩa, sau khi biết phần thưởng là Thất Tinh Đao, liền trực tiếp tuyên bố rằng trong Đại Hội Đấu Linh lần này, nhất định sẽ giành giải nhất, lấy lại bản mệnh vũ khí của ân sư."
"Hơn nữa…" Dung Liên Kiều nghiến răng tức giận nói: "Ta còn nghe bọn họ nói, Thái tử chuẩn bị cùng Thái tử phi tổ chức một tang lễ thật long trọng cho tiểu thư!"
Có thể tưởng tượng được hành động này của Đoạn Nam Tĩnh sẽ nhận được bao nhiêu lời khen ngợi.
Sẽ không ai cảm thấy chuyện gả thay này có gì không ổn, dù sao trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, phế vật chính là tội lỗi từ trong trứng nước, huống chi còn là một con ngốc tư thông với người khác, càng khiến người ta khinh bỉ.