Thế nhưng nàng lại lập tức cắn đầu lưỡi, dùng đầu ngón tay lau đi tinh huyết, đôi tay mảnh khảnh lập tức kết ấn.
Vù…
Một huyết trận khổng lồ lấy nàng làm trung tâm từ dưới đất hiện ra, từ từ xoay tròn, tỏa ra từng luồng khí tức âm u lạnh lẽo đáng sợ.
Dấu hiệu sắp tự nổ tung lập tức được huyết trận làm dịu đi, tựa như có một luồng khí lạnh áp chế sự hung bạo trong cơ thể nàng.
Thế nhưng chỉ giằng co được một lát, năng lượng trong cơ thể Tiêu Họa Sanh lại trở nên hung bạo, dường như muốn phá tan sự áp chế của huyết trận.
Trong lúc hai bên đang giằng co.
Nàng liền nhân cơ hội dẫn dắt luồng năng lượng hung bạo này đánh mạnh vào Huyền Mạch.
Ầm…
Giây phút đó, thế như chẻ tre, Huyền Mạch thông, thế nhưng lục phủ ngũ tạng lại bị đánh nát tan tành, năng lượng mất kiểm soát phá tan những tảng đá xung quanh.
Tiêu Họa Sanh đột nhiên phun ra một ngụm máu, đôi mắt hoàn toàn hóa thành màu đỏ tươi, sắc mặt trắng bệch thở hổn hển, nhưng hai tay lại một lần nữa kết ấn, đánh một chưởng mạnh vào vị trí tim của mình.
Không phá không xây, đặt vào chỗ chết mới mong đường sống, mới có thể để nàng toàn quyền sử dụng!
Lại phun ra một ngụm máu lớn nữa, nàng đột nhiên yếu ớt ngã xuống đất, không còn hơi thở.
Thế nhưng ngay sau đó, hồn thể tách rời, một bóng hình mảnh mai hư ảo đột nhiên từ trên người Tiêu Họa Sanh hiện ra, váy đỏ bay phần phật, uy áp mạnh mẽ bao trùm khắp nơi.
Linh hồn nàng lơ lửng giữa không trung, không mang chút tình cảm nào nhìn chằm chằm vào thân thể của mình, giọng nói lạnh lùng sắc bén đầy vẻ khinh miệt, thốt ra từng chữ một.
"Lấy thân xác yếu đuối, khóa giữ linh hồn Huyết tộc, nếu phế vật không thích ứng nổi với sức mạnh lớn lao như vậy, thì bổn tôn sẽ dùng Tỏa Hồn Huyết Chú này, ép ngươi phải để bổn tôn sử dụng!"
Nàng đột nhiên đưa tay ra vồ lấy, tiếng vù vù cùng với không gian vặn vẹo nổ tung, trong nháy mắt đã trói buộc được năng lượng của Huyết Đà Hoa, vậy mà lại khiến luồng năng lượng hung bạo kia run rẩy một cách đầy tính người.
Giây phút đó, gần như tất cả oán quỷ tử hồn đều bị thứ uy áp kinh hoàng này dọa cho khϊếp sợ!
Lúc này, trong đại điện trống trải u ám, hai bên là những ngọn lửa ma trơi màu xanh lam, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng "xoẹt xoẹt" rợn người.
Trên ghế cao, nam nhân mặc hắc bào vạt áo trải dài trên đất, đang lười biếng chống cằm, dựa nghiêng vào ngai vàng giả vờ ngủ.
Không biết cảm nhận được điều gì, Đàm Yếm đột nhiên mở đôi mắt đỏ sậm ra, trong nháy mắt đã biến mất.
Nếu Tiêu Họa Sanh thật sự là một phế nhân, có lẽ ngay khoảnh khắc nuốt cánh hoa Huyết Đà Hoa vào, nàng đã nổ tung thành tro bụi rồi.
Nhưng thực tế là, thân thể nàng là phế nhân, linh hồn lại là Huyết Tộc Thánh Tôn.
Cho nên nàng đã mượn năng lượng của Huyết Đà Hoa, ép linh hồn mình xuất khiếu, tạm thời khôi phục được một phần trăm thực lực kiếp trước, sau đó hạ Tỏa Hồn Huyết Chú lên chính cơ thể mình.
Thứ này vốn là một loại huyết chú tàn độc dùng để giam cầm và hành hạ linh hồn vĩnh viễn.
Nhưng khoảnh khắc đó, Tiêu Họa Sanh đã trực tiếp dùng huyết chú này để áp chế năng lượng hung bạo của Huyết Đà Hoa, khóa chặt trong mi tâm thần xá, chỉ để một phần vạn năng lượng thoát ra cho nàng sử dụng.
Sau này khi nàng càng trở nên mạnh mẽ, những năng lượng đó cũng sẽ dần chuyển hóa thành linh lực của nàng!
Chỉ là phương pháp này của Tiêu Họa Sanh vẫn quá sức chịu đựng, gần như ngay lúc hồn phách quay về cơ thể, nàng đã suy yếu đến mức ngất lịm đi.
Giây tiếp theo, bóng dáng cao lớn của ma đầu đột nhiên xuất hiện bên cạnh nàng, y đưa tay xách nàng lên xem xét.
Nếu không phải nàng vẫn còn hơi thở, hơn nữa cơ thể vẫn đang từ từ hấp thụ linh khí đất trời.
Ma đầu có lẽ đã tưởng con sâu kiến này tiêu đời rồi.