"Bởi vì người thường không thể chịu nổi năng lượng hung bạo của Huyết Đà Hoa nên ngay cả cao thủ Thanh cấp, chỉ nuốt vào một cánh hoa cũng sẽ lập tức nổ tan xác mà chết!"
Tiêu Họa Sanh: "…"
Tên ma đầu đó thật sự muốn nàng chết mà!
Dung Liên Kiều gãi đầu: "Tiểu thư, thật ra ta thấy với tính cách tùy hứng và chẳng thèm để tâm đến điều gì của tên ma đầu này, chắc là y không biết tác dụng của Huyết Đà Hoa đâu, y có lẽ thấy đây là thứ tốt, nên cứ thế đưa cho người thôi."
Tiêu Họa Sanh: "…"
Vậy thì y đúng là keo kiệt thật, chỉ cho có một cánh hoa!
Ngay sau đó, nàng nhíu mày nói: "Liên Kiều, ngươi không cần phải nói chuyện với ta kính cẩn như vậy, tuy ta đã lập khế ước với ngươi, nhưng sẽ không coi ngươi như nha hoàn đâu!"
Dung Liên Kiều cảm động nói: "Ta biết mà tiểu thư, chỉ là Liên Kiều rất thích người, muốn bảo vệ người, cho nên mới gọi như vậy, người không cần phải nghĩ nhiều đâu!"
Thật ra điều nàng ấy không nói là, sở dĩ nàng ấy tin tưởng tiểu thư như vậy, thậm chí không chút do dự lập khế ước với nàng, không phải đơn thuần vì thấy nàng xinh đẹp, nàng ấy thực ra không ngốc.
Mà là nàng ấy cảm thấy trên người tiểu thư có một luồng khí tức rất đặc biệt, khiến nàng ấy rất dễ chịu, rất muốn đến gần, thậm chí rất muốn quy phục nàng!
Nàng ấy trước giờ luôn tin vào trực giác của mình, nếu Dung gia đã đối xử với nàng ấy như vậy, nàng ấy cũng không còn nhà nữa, chi bằng cứ đi theo tiểu thư thôi!
Tiêu Họa Sanh bất đắc dĩ cười nói: "Tùy ngươi vậy, nhưng chắc ngươi biết cách mở lối ra Âm Hồn Uyên từ bên trong chứ?"
"Biết chứ ạ!" Dung Liên Kiều lấy từ trong nhẫn không gian ra một cuộn giấy dịch chuyển, rồi chỉ vào Huyết Hà: "Chỉ cần dùng nước Huyết Hà thấm ướt cuộn giấy dịch chuyển rồi mở ra, là có thể trực tiếp ra ngoài."
Cho nên vừa bị ném vào đây, nàng ấy đã đi thẳng về phía Huyết Hà này rồi.
Hơn nữa, phương pháp này là nàng ấy xem được từ điển tịch trong linh vận của mình, e rằng ngoài nàng ấy ra chẳng mấy ai biết.
"Tiểu thư, người muốn lén ra ngoài sao?"
"Không phải ta!" Tiêu Họa Sanh nói: "Ngươi ra ngoài trước đi, cứ ở một thị trấn biên giới gần đây đợi ta, tiện thể giúp ta để ý chút tin tức về Toàn Cơ Quốc, dù sao chúng ta cũng có thể nói chuyện qua không gian khế ước!"
Đây cũng là để đề phòng tên ma đầu tính tình thất thường kia đột nhiên lại muốn gϊếŧ Liên Kiều, vẫn nên đưa nàng ấy ra ngoài thì hơn!
Hơn nữa, tin tức về cặp đôi chó má Đoạn Nam Tĩnh và Hà Phinh Đình kia, nàng nhất định phải biết!
"Vâng!" Dung Liên Kiều vô điều kiện tin tưởng nàng: "Vậy Liên Kiều sẽ đợi tiểu thư tu luyện thành công rồi liên lạc với ta!"
Sau khi Dung Liên Kiều đã ra ngoài thành công.
Tiêu Họa Sanh mới ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu tập trung tinh thần đả thông Huyền Mạch.
Thế nhưng một ngày trôi qua.
Tiêu Họa Sanh nhíu mày mở mắt.
Vẫn quá chậm, đã một ngày rồi, vậy mà chỉ mới khai thông được một chút xíu Huyền Mạch!
Cứ tiếp tục như vậy, sau khi hết hạn hai ngày, nàng tuyệt đối không thể sống sót dưới tay vô số oán quỷ này!
Nàng cũng không đủ kiên nhẫn để đánh cược xem lão ma đầu kia có bảo vệ mình không!
Nghĩ đến đây, Tiêu Họa Sanh lấy cánh hoa Huyết Đà Hoa kia ra, nhìn một lát, rồi đột nhiên bật cười khẩy một tiếng: "Cao thủ Thanh cấp cũng có thể lập tức tự nổ tan xác mà chết sao?"
Đôi mắt đẹp của nàng ánh lên một tia kiêu ngạo tàn nhẫn: "Vậy thì để bổn tôn xem thử uy lực của ngươi thế nào!"
Dứt lời, liền há miệng nuốt xuống.
Ngay lập tức, một cơn đau nhức dữ dội như giòi trong xương ập đến, năng lượng hung bạo mạnh mẽ xộc thẳng vào lục phủ ngũ tạng của nàng, ngay cả không gian xung quanh cũng hơi vặn vẹo.
Má Tiêu Họa Sanh đỏ bừng, toàn thân run rẩy, tóc đen bay tán loạn, tiếng vải vóc bị xé rách "xoẹt xoẹt" vang lên, trên người xuất hiện từng vết máu hằn sâu tận xương, vậy mà lại có dấu hiệu sắp bị nổ tung.