Nàng làm như không có chuyện gì gạt tay y ra, xoa xoa má: "Đừng có sâu kiến này sâu kiến nọ, ta có tên, gọi là Tiêu Họa Sanh!"
Đàm Yếm ghê tởm nói: "Tiểu Hoa Sinh? Ai đặt cho ngươi vậy, khó nghe chết đi được!"
Tiêu Họa Sanh đảo mắt khinh bỉ: "Là Tiêu Họa Sanh! Tiêu trong "tiêu dao", Họa trong "thi họa", Sanh trong "đàn sáo ống sanh". Không phải Tiểu Hoa Sinh! Tai ngươi có vấn đề hả?"
Hơi thở của một ma đầu nào đó biến đổi, lại véo má nàng: "Hửm?"
Tiêu Họa Sanh: "…Thôi được, Tiểu Hoa Sinh thì Tiểu Hoa Sinh vậy, đại ca ngài vui là được!"
Ma đầu lập tức hài lòng kéo nàng vào lòng vuốt ve một cái, đột nhiên nhận ra vẻ ngoài bê bết máu của nàng đã có chút không đúng, bèn nâng cằm nàng lên quan sát kỹ.
Trên đôi má tựa tuyết của thiếu nữ vẫn còn vết đỏ do y véo, đôi mắt đẹp long lanh chuyển động, chỉ là một cái liếc mắt vừa nũng nịu vừa hờn dỗi về phía y, nốt ruồi son hình giọt lệ dưới mí mắt đã ánh lên một tia quyến rũ, sống động như một con yêu tinh mê hoặc người đời.
Đàm Yếm: "…"
Y theo bản năng dời mắt đi, rồi lại cảm thấy có gì đó không đúng, ánh mắt lại dời trở lại, nhìn nàng chằm chằm với vẻ biếи ŧɦái.
Tiêu Họa Sanh: "?"
Ánh mắt như muốn lột da nàng ra này là có ý gì?
Đàm Yếm không hiểu sao lại cảm thấy vẻ ngoài này của nàng có chút thuận mắt, cho nên phản ứng đầu tiên của y chính là…
Nếu muốn nhìn thấy mãi mãi, tất nhiên là lột da ra cất giữ là tốt nhất.
Dung Liên Kiều yếu ớt nói: "Cái đó…"
Đột nhiên bị làm phiền, khí tức của Đàm Yếm lập tức trở nên áp bức, ánh mắt lạnh lẽo u ám nhìn chằm chằm Dung Liên Kiều: "Sâu kiến từ đâu tới?"
Tên ma đầu này vậy mà lại nảy sinh sát ý!
Mí mắt Tiêu Họa Sanh giật mạnh, vội vàng ôm lấy cánh tay y đang định giơ lên, giọng điệu nghiêm túc nói: "Đàm ca xin bớt giận, nàng ấy là bằng hữu của ta, có câu cổ nhân nói ngài chắc cũng từng nghe qua, đó là hữu bằng dù xa cũng…"
Đàm ca thản nhiên tiếp lời: "Dù xa cũng gϊếŧ."
Tiêu Họa Sanh: "…?"
Cách suy nghĩ của tên ma đầu này đúng là khác người mà!
Tiêu Họa Sanh lập tức nháy mắt với Dung Liên Kiều, ra hiệu cho nàng ấy im lặng, rồi nói sang chuyện khác với ma đầu: "Ta phải tu luyện rồi, nếu không thân thể phế nhân này sẽ rất dễ chết, ngươi có việc thì cứ đi làm đi."
Nếu tên ma đầu này vẫn còn chút "hứng thú" với nàng, đương nhiên sẽ không để nàng chết một cách tùy tiện.
Quả nhiên, ma đầu ngẫm nghĩ một lát cũng cảm thấy rất đúng, bèn biến mất.
Tiêu Họa Sanh còn chưa kịp thở phào.
Giây tiếp theo, tiếng cười lạnh của ma đầu liền truyền vào tai: "Đừng vui mừng quá sớm, muốn bổn quân tha cho con sâu kiến này, là có yêu cầu đấy."
"Hai ngày sau, mọi cấm chế an toàn ở Âm Hồn Uyên đối với ngươi đều sẽ được giải trừ, không muốn chết thì làm chút chuyện gì đó thú vị đi, bổn quân rất mong chờ biểu hiện của ngươi đấy!"
Dứt lời, khí tức của y biến mất.
Tiêu Họa Sanh "chậc" một tiếng: "Tên ma đầu này đúng là muốn chơi chết ta mà!"
Ý này rõ ràng là, hai ngày sau, tất cả oán quỷ trong Âm Hồn Uyên sẽ không còn vì nể mặt ma đầu mà làm ngơ với nàng nữa, ngược lại sẽ tấn công nàng một cách nguy hiểm.
Nếu lúc đó nàng vẫn chưa có sức tự vệ, chắc chắn sẽ bị nuốt chửng.
Quan trọng là chút thời gian này, còn không biết có đủ để nàng đả thông Huyền Mạch không nữa!
Dung Liên Kiều chỉ lên đầu nàng, yếu ớt nói: "Tiểu thư, ma đầu tặng một thứ cho người này."
Tiêu Họa Sanh nhìn theo hướng nàng ấy chỉ, nghi ngờ lấy một cánh hoa màu máu từ trên đầu xuống: "?"
"Đây là một cánh hoa của Huyết Đà Hoa, có tác dụng tẩy tủy và tăng cấp, nhưng mà…"
Dung Liên Kiều lo lắng nói: "Theo ghi chép trong điển tịch, Huyết Đà Hoa mọc ở Đoạn Đầu Hà, được tưới bằng máu, lấy chướng khí làm thức ăn, còn có thể phản lại những vật chất đặc biệt để nuôi dưỡng đám oán quỷ, chỉ thích hợp với cao thủ Chí Tôn."