Thế nhưng cho dù như vậy, sự nguy hiểm ở những nơi khác trong Âm Hồn Uyên cũng khiến nàng ta gần như mất nửa cái mạng.
May mắn nàng ta là người mạnh nhất trong số các "tân nương", chỉ cần trên đường gặp phải những "tân nương" khác chưa chết, đều sẽ rất dễ dàng trở thành lá chắn thịt cho nàng ta.
Chém gϊếŧ, chạy trốn, tất cả át chủ bài bảo mệnh đều đã dùng hết, mới chật vật trốn được đến đây, sống sót một cách tạm bợ.
Sư tôn vẫn chưa liên lạc với nàng ta, chứng tỏ hành động đã thất bại, nếu nàng ta không ra ngoài được nữa, e rằng phải chết ở đây rồi!
Không biết có phải vận may của nàng ta quá tốt hay không.
Nửa canh giờ sau, không gian cách đó không xa bị xé ra một lỗ hổng, lối vào Âm Hồn Uyên vậy mà lại được mở ra từ bên ngoài.
Một thiếu nữ bị ném vào, rơi xuống đất không còn chút hơi thở nào, như đã chết rồi.
Mấy giọng nói dần xa: "Đúng là xui xẻo, hy vọng cái xác của yêu nghiệt này mau chóng bị oán quỷ ăn mất!"
"Gia chủ cũng thật cao tay, không chỉ ngấm ngầm gϊếŧ chết yêu nghiệt này, còn đổ tội lên đầu lão ma đầu ở Âm Hồn Uyên, đến lúc đó cho dù người khác phát hiện ả chết rồi, cũng sẽ không nghi ngờ đến gia chủ, đúng là một mũi tên trúng hai đích…"
Vậy mà lại có người đến vứt xác đúng lúc này!
Sắc mặt Tống Toàn mừng như điên, liền nhân lúc không gian sắp đóng lại, vùng dậy thật mạnh, đột ngột chạy thoát ra ngoài.
Không lâu sau, thiếu nữ trông như đã chết dưới đất kia ngón tay khẽ động, đột nhiên bò dậy, từ từ đi vào bên trong.
Điều kỳ lạ là, nàng ấy rõ ràng còn sống, nhưng lại không có chút hơi thở của người sống nào, cho nên không có oán quỷ nào tấn công nàng ấy.
Mà hướng nàng ấy đi, lại đúng là phía Huyết Hà.
…
Trận pháp tụ linh đơn sơ đang hấp thụ linh khí trong Âm Hồn Uyên, hội tụ lại xung quanh.
Tiêu Họa Sanh hai tay kết ấn, đang dẫn dắt những linh khí này từ từ khai thông Huyền Mạch trong cơ thể.
Không lâu sau, một giọng nữ trong trẻo đầy tò mò vang lên: "Tỷ tỷ, tại sao tỷ lại muốn đả thông Huyền Mạch vậy? Đây không phải là phương pháp tu luyện của Huyết tộc sao? Con người dùng sẽ rất nguy hiểm đó!"
Lời vừa dứt, cổ họng nàng ấy liền bị một bàn tay siết lấy.
Tiêu Họa Sanh đột nhiên mở mắt, liền nhìn thấy một thiếu nữ toàn thân đầy vết thương đang ngồi xổm trước mặt, nàng ấy có một đôi mắt màu xám kỳ lạ, bị nàng bóp cổ đến mặt mày đỏ bừng: "Tỷ tỷ, ta không có ý xấu đâu…"
Giọng Tiêu Họa Sanh lạnh như băng đầy vẻ hăm dọa: "Ngươi là ai?"
"Ta tên là Dung Liên Kiều! Là người nhà họ Dung ở Thần Cung Sơn!"
Thần Cung Sơn?
Tiêu Họa Sanh ngạc nhiên nhướng mày, trên Hồn Nguyên đại lục ngoài Âm Hồn Uyên ra, còn có [Trung Châu Tứ Quốc] và [Thần Cung Cửu Sơn].
Toàn Cơ Quốc nơi nàng sinh ra chính là một trong Tứ Quốc.
Nhưng đối với Tứ Quốc mà nói, Thần Cung Sơn chính là một nơi xa xôi không thể với tới, một niềm ao ước.
Bởi vì các quốc gia đều coi trọng hoàng quyền là trên hết, đều có thần trụ trấn giữ quốc vận tồn tại, như cha nàng là cao thủ đệ nhất Toàn Cơ Quốc, cũng chỉ là một thần tử!
Thậm chí để chèn ép, khống chế người, lão hoàng đế cũng chỉ ban cho chức Thái phó, có việc thì phái người đi, không có việc thì để người dạy dỗ hoàng tử.
Mà Thần Cung Sơn lại lấy nắm đấm làm đầu, mặc kệ là chưởng môn hay gia chủ gì, chỉ cần ngươi có thể gϊếŧ chết đối phương, ngươi liền có thể ngồi lên vị trí đó, là một địa giới cạnh tranh cực kỳ khốc liệt, tương đối tàn bạo.
Vì gần Thiên giới, linh khí thậm chí còn dồi dào hơn Trung Châu gấp nhiều lần, cho nên đào tạo ra rất nhiều cao thủ.
Nàng từng nghe cha nói sơ qua về nơi đó, cho nên cũng khá hiểu biết.
Không ngờ lai lịch của tiểu nha đầu này lại không hề nhỏ.