Chương 20: Đả thông Huyền Mạch

Nàng cố nén cơn tức, cởi thẳng y phục bắt đầu tắm rửa.

Nhưng ngay sau đó, Tiêu Họa Sanh đang tắm thì từ từ chậm lại, ánh mắt kỳ quái nhìn quanh quất.

Kỳ lạ thật, tại sao nàng cứ có cảm giác như có thứ gì đó đang lén la lén lút nhìn mình?

Con suối lạnh này nằm gần Huyết Hà.

Tầm mắt Tiêu Họa Sanh nhìn đến đâu, gần như đều là một vùng chướng khí mờ mịt, ngay cả tử hồn và oán quỷ cũng tránh xa, quả thực không phát hiện có thứ gì khác ở đây.

Chắc là ảo giác thôi.

Điều nàng không biết là, cách đó không xa có một tên ma đầu vô hình đang ngồi xổm trên một tảng đá lớn, lén la lén lút nhìn trộm nàng.

Nhưng y hoàn toàn không cảm thấy hành vi này có gì không ổn, sắc mặt không hề thay đổi, dường như trong mắt y không hề có sự phân biệt nam nữ, chỉ đơn thuần là đang nghiên cứu nàng.

Đàm Yếm lần đầu tiên nhìn thấy một con sâu kiến khác biệt đến vậy, không biết là giả vờ hay là thật, điều này khiến y có chút tò mò.

Thế nhưng nhìn chằm chằm một hồi lâu, cũng không nghiên cứu ra được cái gì.

Nghĩ ngợi một lúc, ma đầu cảm thấy đây có lẽ chỉ là một loài đột biến có suy nghĩ kỳ quái trong đám sâu kiến, cùng lắm là có thêm cái đan điền bị phế so với những con sâu kiến khác.

Cứ nuôi trước đã, chán rồi thì vứt đi sau.

Một trận gió lạnh thổi qua, bóng dáng ma đầu trên tảng đá liền biến mất.



Sau khi Tiêu Họa Sanh tắm xong, liền lấy từ trong nhẫn không gian ra một bộ váy đỏ sạch sẽ để thay, rồi ăn chút gì đó cho no bụng.

Tiêu thái phó rất yêu chiều nàng, luôn chuẩn bị rất nhiều đồ ăn thức uống, quần áo vật dụng trong nhẫn không gian của nàng, dù sao thời gian bên trong đó cũng đứng yên, thức ăn sẽ không bị hỏng.

Mà người hơi có chút tiền là có thể mua được nhẫn không gian, rất phổ biến, cho nên dù Tiêu thái phó đã chìm vào hôn mê, chiếc nhẫn cũng không bị Hà Phinh Đình cướp mất.

Bằng không, có lẽ nàng đã trở thành người đầu tiên chết đói ở Âm Hồn Uyên rồi.

Vì có đại ma đầu bao che, nàng cũng không sợ bị bất kỳ oán quỷ nào tấn công.

Tiêu Họa Sanh đi thẳng đến cửa một hang động bên cạnh Đoạn Đầu Hà, dùng mấy hòn đá bày một trận pháp tụ linh đơn giản sơ sài, rồi bắt đầu ngồi xuống nhập định.

Tuy đan điền của nàng đã hoàn toàn bị phế, nhưng Huyết tộc bọn họ có một hệ thống tu luyện của riêng mình.

Đối với Huyết tộc, mi tâm là thần xá, là nơi linh lực hội tụ, có thể nói là có tác dụng giống như đan điền, thậm chí tốc độ hấp thụ linh khí còn nhanh hơn.

Vì vậy, trước tiên phải đả thông kinh mạch trong cơ thể được gọi là [Huyền Mạch], nghe có vẻ rất nguy hiểm.

Dù sao đối với loài người, linh khí đều từ đan điền chảy vào kỳ kinh bát mạch.

Mà [Huyền Mạch] là một huyệt đạo bị tắc nghẽn vô dụng, nằm gần tim, trên nối với não bộ, dưới liền với khí hải, cho nên linh khí trong đan điền hoàn toàn không đi qua [Huyền Mạch], con người tu luyện căn bản không dùng đến nó.

Một khi cố gắng đả thông, linh khí không lưu thông, nhẹ thì bị phản phệ khiến đan điền thành phế vật, nặng thì tim vỡ tung mà chết.

Oái oăm là đối với Huyết tộc bọn họ, đây lại là một kinh mạch tu luyện quan trọng nhất, hơn nữa vì có tâm pháp đặc biệt, cho nên không hề có bất kỳ nguy hiểm nào.

Bây giờ nàng cần yên tĩnh điều chỉnh hơi thở một thời gian, để chuẩn bị.

Còn về cái đan điền đã bị phế này của mình, nàng hoàn toàn không cần phải nghĩ cách phục hồi!



Trong bụi cỏ chướng khí âm u hỗn loạn.

Tống Toàn toàn thân đầy máu nằm rạp trên đất thở hổn hển, nàng ta siết chặt thanh băng kiếm, một cánh tay đã bị ăn mòn đến trơ cả máu thịt, gương mặt nhếch nhác đầy vẻ căm hận như rắn độc.

Hai canh giờ trước, nàng ta suýt chết trong huyết ngẫu trận, nếu không phải kéo mấy nữ nhân kia chắn trước mặt, e rằng nàng ta đã không có cơ hội thoát ra khỏi đó!