Tùy tiện là có thể tung ra thực lực khiến đất trời thay đổi bốn mùa, gϊếŧ chết một đám cao thủ chỉ trong nháy mắt, vậy mà mẹ kiếp chỉ là một phân thân!
Vậy thì tên ma đầu này vốn dĩ mạnh đến mức nào?
Vẻ mặt của nàng khiến Đàm Yếm rất vui vẻ, y đột nhiên đưa tay nắm lấy cằm nàng: "Bổn quân nói cho ngươi biết thêm một chuyện mà bọn chúng đều không biết nhé."
Tiêu Họa Sanh không chút do dự: "Ta không nghe!"
"…"
Đàm Yếm thành thạo bỏ qua lời nàng, giọng nói trầm thấp quyến rũ như ảo ảnh truyền vào tai nàng: "Ngươi chỉ cần gϊếŧ chết phân thân này của bổn quân, phong ấn kia liền có thể giải trừ, đồng thời bản thể cũng sẽ chết đi!"
"Khi đó ngươi có thể thỏa thích ăn tươi nuốt sống máu thịt của bổn quân, không còn ai có thể ngăn cản ngươi nữa!"
"Đến lúc đó đừng nói là thân thể phế nhân này của ngươi, cho dù là để ngươi tung hoành Linh Phủ Thiên giới, xưng bá Địa Phủ Minh giới, coi thường Nhân gian đại lục, cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi!"
Thật là một sự cám dỗ lớn lao!
Đừng nói là một kẻ phế nhân khao khát thực lực, cho dù là Thiên Đế của Thiên giới nghe thấy những lời này, cũng sẽ phát điên vì nó!
Đôi mắt đỏ sậm của Đàm Yếm nhìn nàng chằm chằm, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt nàng.
Tiêu Họa Sanh: "Ngươi đúng là biết chém gió!"
Đàm Yếm: "…?"
Y lạnh lùng "chậc" một tiếng: "Bổn quân không nói đùa!"
Tiêu Họa Sanh vẫn không chút do dự: "Ta không cần!"
Huyết Tộc Thánh Tôn năm đó há chẳng phải cũng tiêu dao vô cùng?
Lúc nàng ngông cuồng nhất, từng đại náo mười tám tầng địa ngục của Địa Phủ Minh giới, khiến đám yêu ma quỷ quái kia vừa nhìn thấy nàng đã sợ hãi trốn mất dạng.
Mặc dù cuối cùng toàn bị con thú cưng của Ma Đế Hồng Trinh, con Chúc Long Địa Ngục kia khóc lóc om sòm chửi đuổi đi.
Thiên giới thì hoàn toàn là địa bàn của nàng, Thiên Đế Gia Hiên bị nàng đánh cho bầm dập là chuyện thường như cơm bữa, còn ngày ngày như một tên si tình lẽo đẽo theo sau lấy lòng nàng.
Mặc dù hắn ta đều là giả vờ cả, nhẫn nhục chịu đựng chỉ để tìm thời cơ trừ khử nàng.
Cũng chỉ có Nhân gian là nàng không quen thuộc lắm, dù sao cũng chỉ là một vị diện cấp thấp, nếu không phải vì quá tin tưởng tâm phúc, bị đối phương biết được điểm yếu chí mạng của Huyết tộc, từ đó sa cơ lỡ vận, nàng sao lại phải đầu thai đến đây chứ?
Những lời ma đầu nói tất nhiên không thể cám dỗ được nàng.
Đàm Yếm không tin lời của con người, thế nhưng vẻ mặt nàng quả thật vẫn bình thản không chút thay đổi.
"Tại sao?"
Y đột nhiên đứng dậy, đôi mắt đỏ sậm ánh lên vẻ hung bạo bệnh hoạn: "Con người chính là một loài sinh vật không biết đủ!"
"Bọn chúng mang trong mình tham, si, sân, hận, bi, oán, đố, kỵ, bề ngoài thì đạo mạo trang nghiêm, nhưng việc làm lại toàn là những thứ dơ bẩn xấu xa!"
Đàm Yếm khinh miệt nhìn nàng: "Ngươi thân là một kẻ phế vật đến mức bổn quân tự tay bóp chết còn thấy ghê tởm, sao lại không muốn có được thực lực vô thượng?"
Tiêu Họa Sanh bị những lời thăm dò liên tiếp này làm cho bực bội đến cực điểm, vung tay tạt nước lạnh trong suối về phía y, hét lên với khí thế còn hơn cả y: "Ngươi bị não tàn à!"
"Ngươi có giỏi thì nhìn cái đan điền bị phế của ta rồi hỏi lại một lần nữa xem!"
Đàm Yếm đột nhiên sững người, vẻ hung bạo trong mắt biến mất, y phất tay làm khô nước trên người, nhìn nàng với vẻ mặt kỳ quái, rồi xoay người rời đi.
Toàn thân đều toát ra hơi thở khinh bỉ ghê tởm.
Rõ ràng là đột nhiên nhớ ra phế nhân thì không có linh lực, y có đứng đó cho nàng gϊếŧ, nàng cũng chẳng làm gì được một sợi tóc của y!
Vừa rồi đúng là đàn gảy tai trâu!
Tiêu Họa Sanh: "…" Khốn kiếp!
Nếu không phải bây giờ đánh không lại y, nàng chắc chắn sẽ trùm bao bố đánh y một trận!