Nàng cuối cùng cũng thở phào một hơi, sụt sịt mũi: "Ở đây có suối nước nóng không? Người ta bẩn quá rồi, phải đi tắm thôi!"
Tiêu Họa Sanh lúc này trông chẳng khác gì một kẻ nhặt ve chai, chưa nói đến khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu, vết máu trên người gần như đã khô cứng lại, mùi máu tanh nồng nặc, nếu không tắm rửa chắc chắn sẽ bốc mùi, khiến nàng ghê tởm muốn chết!
Cũng không biết tên ma đầu này sao lại ôm nổi nàng!
"Bụp" một tiếng, còn chưa kịp phản ứng.
Tiêu Họa Sanh đã bị ném vào một suối nước lạnh, lạnh đến mức nàng chỉ muốn chửi đổng!
Thế nhưng khi nàng loạng choạng đứng dậy trong nước, liền đối diện với đôi mắt đen láy câu hồn kia.
Đàm Yếm đứng trên bờ, ánh mắt không chút kiêng dè nhìn xuống nàng.
Tiêu Họa Sanh và y nhìn nhau trân trối hai giây, đột nhiên cảnh giác nói: "Sao ngươi không đi đi?"
Nói thật, lúc nàng chuẩn bị tắm rửa, lại có một gã mỹ nam điên khùng cứ nhìn chằm chằm mình một cách biếи ŧɦái, thật sự rất kỳ quái!
Đàm Yếm khẽ "chậc" một tiếng, đột nhiên ngồi xổm xuống, giọng điệu âm hiểm kỳ quái: "Ngươi có muốn biết tại sao bọn chúng lại muốn cướp bản thể của bổn quân không?"
Tiêu Họa Sanh không chút do dự: "Không muốn biết!"
"…"
Đàm Yếm mặc kệ lời nàng, tự mình nói tiếp: "Bởi vì mỗi một giọt máu, mỗi một miếng thịt trên người bổn quân đều có thể khiến linh lực của bọn chúng tăng vọt, trở nên mạnh mẽ, để theo đuổi cái gọi là vô thượng đại đạo."
"Bọn chúng lúc nào cũng muốn uống máu của bổn quân, ăn thịt của bổn quân, cho nên hàng năm đều thả một đám sâu kiến vào đây, cài cắm quân cờ của bọn chúng vào trong đó."
"Có kẻ vọng tưởng gϊếŧ chết bổn quân, có kẻ vọng tưởng được bổn quân để mắt tới, từ đó tiếp cận bản thể bị phong ấn ở đây của bổn quân, oái oăm là lần nào cũng giương ngọn cờ trừ ma vệ đạo, ngươi nói có buồn cười không."
Y cười khẽ một cách kỳ quái: "Chỉ tiếc là, vì bổn quân không ra khỏi Âm Hồn Uyên được, thật sự buồn chán đến phát hoảng, cho nên đám sâu kiến được đưa vào hàng năm, đều bị bổn quân chơi đùa đến chết."
"Nhưng trò chơi có hay đến mấy rồi cũng sẽ chán, nếu không phải lần này bọn chúng đến đông như vậy, khiến bổn quân mong chờ xem có trò hay gì sắp diễn ra, thì tất cả sâu kiến bao gồm cả ngươi, đã sớm bị yêu ma quỷ quái ở đây nuốt chửng rồi!"
Toàn thân Tiêu Họa Sanh chấn động, sắc mặt trở nên phức tạp.
Đàm Yếm dường như rất hài lòng với vẻ mặt của nàng: "Thế nào, ngươi còn có vấn đề gì muốn biết nữa không?"
Tiêu Họa Sanh trầm ngâm hai giây, giọng điệu nghiêm túc: "Nói nửa ngày trời, rốt cuộc bản thể của ngươi là cái thứ gì vậy?"
Không khí đột nhiên lặng ngắt.
Đàm Yếm: "?"
Tiêu Họa Sanh chỉ vào y giải thích: "Người của ngươi không phải vẫn đang ở đây sao?"
Tên ma đầu này rốt cuộc là thứ gì? Cho dù là một thần thú có thể hóa thành hình người, cũng đâu có chuyện hình người và bản thể thú tách rời như vậy!
Đàm Yếm nhìn nàng với ánh mắt ghê tởm, đột nhiên phất tay áo, một tấm thủy kính hiện ra giữa không trung.
Tiêu Họa Sanh nhìn thấy cảnh tượng trong gương, lập tức kinh ngạc.
Đó là một thế giới tu la âm u lạnh lẽo, khắp nơi đều là xác người và xương trắng trôi nổi, máu đỏ tươi nhỏ giọt.
Mấy sợi xích sắt to lớn đang khóa chặt một cỗ quan tài băng giá, chỉ cần nhìn lướt qua cũng có thể cảm nhận được hàn khí thấu xương.
Bên trên phủ đầy những bụi gai màu đen, chỗ giao nhau có dán một lá bùa kỳ quái, đang duy trì tác dụng phong ấn.
Mà trong quan tài băng là một nam nhân tuấn mỹ đến cực điểm đang say ngủ.
Giống hệt như vị đang đứng trước mặt Tiêu Họa Sanh.
Chỉ có điều, thân thể đang nằm trong quan tài băng kia, cho dù đang say ngủ, khí thế vẫn càng thêm kinh khủng hơn.
"Phân thân!"
Tiêu Họa Sanh lập tức đoán ra, nàng không thể tin nổi nhìn Đàm Yếm.